100 ngày hạ (lazy version)

-Này anh gì ơi, nhường chỗ ngồi này cho em được không?

-Không, tâm trạng tôi đang không tốt nên làm ơn đừng đến gần tôi. Này, đã bảo là đừng đến gần mà. – Tôi gằn giọng, cố gắng quát thật to.

-Nhưng tại sao?

-Tôi bị ung thư.

-Ung thư đâu có lây nhiễm qua đường hô hấp? – Cô ta nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu.
À ừ thì…Tôi chưa tìm hiểu nhiều về căn bệnh này lắm, chỉ biết đơn giản là ai xui xẻo được nó “điểm danh” chỉ có nước chờ chết. Và chết tiệt tôi lại nằm trong danh sách đó. Vừa mới hôm qua thôi khi nhận thấy sức khỏe có vấn đề, qua lời giới thiệu của bạn bè, tôi tìm đến một gã bác sĩ vui tính. Thật không làm tôi thất vọng, sau vài câu hỏi qua loa và hắn đã nhiệt tình kết luận tôi bị ung thư. Đồng ý là dạo này tôi có triệu chứng mất ngủ, vui buồn thất thường, vừa bị đuổi việc vì hay cáu gắt với đồng nghiệp, vân vân và mây mây nhưng đưa ra kết quả ung thư thật quá đỗi tàn nhẫn. Tôi vẫn còn nhiều thứ chưa được trải nghiệm, đơn giản như cưới một cô vợ biết nấu ăn sau đó sinh con gái, đặt tên con bé là Trà. Còn cả 3000 điều tôi muốn thực hiện trong cuộc đời thì đột nhiên lâm vào bế tắc. Thế đấy, số phận trớ trêu! Tôi bây giờ còn chẳng dám đối mặt với gia đình, cứ lang thang một mình để trốn tránh thực tại.

-Mặc kệ có lây nhiễm hay không, vấn đề là tôi đang muốn ở một mình. Tại sao cô không kiếm chỗ khác ngồi?

-Vì đây là chỗ ngồi quen thuộc của em. Trước giờ em có thấy anh ngồi ở đây đâu, anh là khách vãng lai à?

Thôi chết, hóa ra đây là “địa bàn” của cô ta. Không phải chứ, chả lẽ ông trời cũng muốn cướp chỗ ngồi của tôi sao?

-Thật ra chỗ này đủ cho hai người ngồi mà, ta có thể ngồi cạnh nhau. – Cô ta nói tiếp.

Tôi cũng không ý kiến gì thêm, miễn đừng làm phiền nhau là được. Cứ thế tôi mơ hồ nhìn về phía trước, tiếng sóng biển rì rào, hoàng hôn dần buông lơi giọt nắng chiều muộn màng. Cuộc sống này đôi khi khiến ta mạnh mẽ muốn vứt bỏ đi tất cả, rồi yếu đuối nhặt lên để vô tình thấy lại những thứ khác. Bất chợt nhìn sang cô gái bên cạnh tôi, ngồi thu lu vẽ tranh, hơi dị hợm mà cũng… dễ thương.

-Đẹp không?

-Cái gì đẹp?

-Tranh em vẽ đẹp không?

-Ừ, có năng khiếu.

-Lúc nãy em nghe anh nói anh bị bệnh ung thư.

-Ừ, xui xẻo nhỉ.

Tôi kể cho cô ấy về tình trạng của mình, về những trăn trở, áp lực đang phải chịu đựng. Cô ấy trầm ngâm một lúc và bảo tôi nên đi khám bác sĩ khác tử tế hơn. Chẳng ai có triệu chứng ung thư lạ lùng như tôi cả.

-Chiều nào em cũng đến đây vẽ tranh à?
-Thỉnh thoáng, nếu em thấy thoải mái.
-Anh mới đến đây lần đầu, nhưng từ ngày mai sẽ đến thường xuyên.
-Tại sao?
-Vì nơi đây làm anh thấy thoải mái.
Bất chợt tôi cười, thật sảng khoái, thứ tôi đã đánh mất bấy lâu nay. Cô ấy cũng cười, nụ cười trong veo nhất tôi từng thấy.

-Ấy chết, đến giờ em phải về rồi. Có duyên sẽ gặp lại nhau nhỉ?

-Ừ, chắc chắn.

Cô ấy vội vàng thu dọn dụng cụ vẽ rồi vẫy tay chào tạm biệt. Chà, quả là một cô gái đáng yêu. Cứu vớt cả một ngày dài tồi tệ, hoặc có thể là cả mùa hè này. Mà khoan đã, lỡ như ngày mai cô ấy không đến đây nữa, lỡ như ngày mai tôi có việc bận, lỡ như…Haizz, thiệt là đau đầu quá.

-Này! – Tôi hét thật lớn.

-Sao vậy? – Cô ấy giật mình quay đầu lại.

-Facebook, Zalo hoặc Instagram của em là gì?

-Em không có. – Lắc đầu ngơ ngác.

-Xạo à?

-Thật mà, em là người sống ẩn dật.

-Vậy tên em là gì?

-Anh đoán xem. -Cô ấy chỉ tay lên trời.

-Bầu trời? Có mây? Vân?

Lắc đầu.

-Sky? Fan Sơn Tùng hả?

Lắc đầu ngao ngán.

-Là Nhật Hạ. Em đã cố tình chỉ tay về phía mặt trời mà.

Tôi nhận ra hôm đó cũng là ngày mùa hạ bắt đầu. Mùa hạ với con mưa bất chợt, với quả chò bay, những câu chuyện vụn vặt. Và… mùa hạ mà anh yêu nhất là mùa hạ mà em đi qua. 

zzxc

-Hôm nay em vẽ gì?

-Vẽ ước mơ.

Kể từ lần gặp gỡ ấy, chiều nào tôi cũng đi ngắm hoàng hôn. Chẳng hiểu từ lúc nào hoàng hôn lại quyến rũ tôi đến như vậy. Tất nhiên mọi thứ chỉ đẹp khi có Nhật Hạ ngồi bên cạnh. Không giống tôi, cô ấy thỉnh thoảng mới ra đây, mang theo tập tranh rồi chăm chú vẽ gì đó. Tôi cũng nghe lời cô ấy đi khám bệnh ở nơi uy tín hơn, quả nhiên không phải ung thư thật. Bệnh mà tôi đang mắc phải có tên là Rối loạn lưỡng cực. Một loại tâm bệnh. Chỉ cần giữ bản thân an tĩnh, không nên suy nghĩ tiêu cực thì căn bệnh sẽ thuyên giảm nhanh chóng. Nhật Hạ còn khuyên tôi nên uống nước trà để đầu óc tỉnh táo hơn. Tôi cảm thấy kiến thức y khoa của cô ấy còn giỏi hơn gã bác sĩ “quê ở Hà Giang”.

-Anh có ước mơ nào không?

-Có, nhiều là đằng khác. Chỉ là những ước mơ bình thường, chẳng cao sang gì. Nếu nghĩ về những điều mình không thể làm được thì chẳng khác nào tiểu thuyết trong mộng tưởng.

-Em cũng có một ước mơ bình thường, là làm họa sĩ, rồi một ngày em nhận ra ước mơ đó thật xa vời.

-Gia đình ngăn cản à?

-Đại loại vậy.

-Anh không giỏi động viên đâu, nhưng thật sự em vẽ rất đẹp. Anh hứa nếu có ngày em mở triển lãm tranh, anh sẽ là vị khách đầu tiên đến tham quan.

-Hừm, mở triển lãm tranh sẽ tốn nhiều tiền lắm. Em cũng từng ước mình có thật nhiều tiền. Anh biết đấy, có tiền là có tất cả. Đến sau này em mới nhận ra, có thứ còn quan trọng hơn tiền bạc. Thứ ông trời chỉ lấy đi chứ không cho ai bao giờ.

Tôi không đoán ra “thứ” mà Nhật Hạ nhắc đến là gì. Trong ý niệm của tôi lúc đó, chỉ muốn nói với cô ấy rằng: với anh, có em, là có tất cả.

xc.jpg

-Hôm nay em vẽ gì?

-Em chưa định vẽ gì cả, anh có ý tưởng nào không?

-Vậy thì đừng vẽ nữa.

-Tại sao?

-Dạo gần đây nhìn em xanh xao quá, đi ăn gì đó đi. Anh mời!

Chúng tôi đơn giản vẫn chỉ là bạn bè bình thường, hoặc có thể gọi là người lạ quen thuộc. Chẳng tìm hiểu nhiều về nhau, nhưng đủ để tin tưởng. Nhật Hạ muốn ăn bánh khọt, món đặc sản quê tôi.  Tôi chở cô ấy trên chiếc xe đạp màu trắng của mình, chạy dọc theo con đường Hải Đăng. Những quả chò bay hai bên đường, những chú chim sẻ đang hót lảnh lót trên cây cột điện. Cô ấy nói câu này: rất có cảm giác của mùa hè. Ghé vào một quán bánh khọt nhỏ tên “cô Năm”, Nhật Hạ có vẻ khá thân với cô chủ quán, chắc là khách quen.

-Tại sao có bánh khọt tôm, mực mà không có bánh khọt cua? – Tôi thắc mắc.

-Em không biết và em cũng ghét cua, ghét luôn cả cung Cự Giải.

-Ừ…

-Không tò mò vì sao ghét à?

-Có trời mới hiểu được lí do của con gái.

Sau này tôi mới rút ra được bài học, nếu thích một người thì hãy tìm hiểu họ nhiều hơn, dù chỉ là những điều nhỏ nhặt nhất.

Screenshot_6

-Hôm nay em vẽ gì?

-Vẽ sắc màu.

-Sắc màu?

-Mỗi người đi qua đời mình đều mang một sắc riêng. Chẳng hạn em sẽ vẽ hoa hồng để tượng trưng cho bố mẹ, vì màu hồng tượng trưng cho sự biết ơn.

-Vậy anh là màu gì?

-Em chưa nghĩ đến, có thể là màu của đám mây đen xám xịt vì anh toàn suy nghĩ theo hướng tiêu cực.

Hừm, ít ra tôi phải là màu đỏ hoặc màu vàng chứ. Với tôi, Nhật Hạ có màu gì? Tôi từng nghe Nhật Hạ nói rằng cô ấy không có nhiều bạn và cũng không muốn tạo ra mối quan hệ quá thân thiết với ai. Một cô gái đáng yêu lại sống quá khép kín.

-Hạ này, em có thể là màu đỏ tím của anh được không?

Cô ấy thoáng giật mình, quay người về hướng khác như thể muốn cách ly tôi, im lặng thật lâu rồi khẽ gật đầu.

Chúng tôi không phải là tình nhân nhưng yêu thương lại quá thật thà.

Screenshot_7

-Suỵt, đừng hỏi em hôm nay vẽ gì.

Dạo gần đây tôi không còn gặp Nhật Hạ thường xuyên. Hôm nay em ấy xuất hiện không giống bình thường, chẳng mang theo tập tranh và dụng cụ vẽ. Chỉ bảo tôi chở em dạo quanh thành phố này.

-Đây là ngày 85 kể từ lần đầu mình gặp nhau. – Em nói

-Ừ, mình gặp nhau lúc đầu mùa hạ.

-Và bây giờ mùa hạ sắp kết thúc rồi.

-Nhưng câu chuyện của chúng mình sẽ vẫn tiếp tục.

Chợt Nhật Hạ tựa vào lưng tôi, thì thầm những điều nghe thật lạ. Hôm ấy, tiếng sóng biển, tiếng mưa cũng chẳng thể nào đẹp bằng lời em.

-Hôm nay em vẽ gì?

Câu hỏi này tôi mãi mãi không còn được nghe câu trả lời. Hôm sau, hôm sau nữa tôi cứ chờ đợi mà không thấy em đâu. Vô vọng tìm kiếm giữa những góc phố ta từng đi qua. Bỗng một ngày vang lên tiếng gọi í ới của cô Năm bánh khọt, “Nhật Hạ nhờ cô đưa cho con từ hai tuần trước”. Đó là xấp tranh Nhật Hạ vẽ. Trong vô thức, tôi ngồi lật từng bức tranh ra xem. Hết tranh này đến tranh khác, đến bức cuối cùng, ngồi gục xuống hiên nhà tôi thấy mùa Hạ vừa trôi qua.

Em hỏi anh, tháng năm có gì?
Có mưa rào giọt dài giọt ngắn
Có mây hạ, đốm tròn vệt nắng
Có “thanh xuân” lặng lẽ bỏ đi…

Anh hỏi em, tháng năm có gì?
Cũng có mưa rào, có mây hạ
Và tiếng thở dài của biển cả
“Chưa đến sao vội trách người đi…”

Tôi được nghe cô Năm kể toàn bộ về Nhật Hạ. Thật ra cô là dì ruột của em ấy. Trước đây Nhật Hạ vốn là một người vô tư cởi mơ, cho đến khi phát hiện ra mình bị ung thư.

-Từ ngày chống chọi với căn bệnh, nó dần xa cách với mọi người xung quanh, suốt ngày chỉ im lặng một mình rồi vẽ tranh. Có lúc tưởng chừng đã bỏ cuộc, rồi một ngày cô thấy nó trở về với tâm trạng vui vẻ, hào hứng nói với cô rằng “Con sẽ cố gắng chữa lành căn bệnh này để được gặp lại một người”. Cô nghĩ, người đó chính là con.

Tôi hiểu ra tất cả. Hiểu được vì sao em lại đồng cảm ở lần đầu gặp mặt, hiểu được lí do em ghét cung Cự Giải, hiểu được tại sao em không muốn kết thân với ai cả, vì sợ sự chia ly. Nhưng sự trớ trêu của số phận lại đưa một người mất niềm tin vào cuộc sống như tôi gặp em, để rồi chính tôi trao cho em hi vọng. Có lẽ, đó là vì tình yêu.

“Với em, anh là mùa xanh của hi vọng. Em vẽ tặng anh Thất lý hương, hương thơm ngào ngạt của loài hoa này cũng giống tình yêu em dành cho anh”. Lời nhắn trong bức tranh cuối cùng là lời tạm biệt em giành  cho tôi.

Không biết sau này, nếu gặp lại nhau, em có còn ngồi sau xe rồi tựa vào lưng anh thì thầm “em yêu anh” như em đã từng. Không biết sau này…

Gửi một người lẽ sống một đời, mùi nắng vẫn còn nhẹ vương

Cát bụi mờ và mắt nhòe dần, còn đứng nơi đây chờ ai?

Tôi rồi cũng đi làm trở lại, căn bệnh rối loạn lưỡng cực đã đỡ nhiều. Tôi không còn thói quen đi dạo lúc hoàng hôn nữa, với tôi đó là kỉ niệm đẹp nhưng cũng là nỗi ám ảnh. Thỉnh thoảng vẫn cầm trên tay tranh của Nhật Hạ rồi ngồi ngẩn ngơ. Cây Thất lý hương trồng trước sân nhà đã trổ hoa, em ấy nói đúng, hương thơm thật ngào ngạt.

Một sáng đầu xuân, lang thang một mình chợt đi qua nơi lần đầu gặp Nhật Hạ. Tôi ngồi đó và tưởng tượng em ấy vẫn cạnh bên say mê vẽ tranh.

-Này, anh kia!

-?! – Tôi giật mình khi nghe giọng nói của cô gái.

-Sao lại chiếm chỗ của tui, hằng ngày tui đều ngồi ở đây.

-Nhưng đủ chỗ cho hai người… Mà em tên gì?

Cô nàng đứng chống nạnh nhìn tôi chăm chằm rồi chỉ tay lên trời.

-Bầu trời? Có mây? Vân?

Lắc đầu.

-Sky? Fan Sơn Tùng hả?

-Trời ạ, đồ nhà quê, thời nay ai thèm nghe nhạc Sơn Tùng nữa.

Hóa ra, không chỉ mỗi hoàng hôn đẹp.

-Thanh Xuân.

Bình minh anh ngước mắt nhìn sớm mai gió xuân tràn về.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s