Featured

Bài ca Mi thứ

Đó là một ngày đầu cuối tháng mười hai, bầu trời bất chợt đổ mưa…

-Bonjour.

-Nhớ em vội vàng trong nắng trưa, áo phơi trời đổ cơn mưa

Tôi ngân nga câu hát trong bài “Một mình” của cố nhạc sĩ Thanh Tùng để chào đón vị khách quen thuộc.

-Này! Hát chọc quê tớ đấy à, đâu phải trời mưa là lỗi của tớ.

-Ừ, nhưng hễ gặp cậu là quán rượu của tớ ế khách.

Tôi làm bộ dạng chán nản. Thực ra không cần Mèo Mun đến, quán tôi cũng đã vắng khách thường xuyên. Có vẻ người trẻ thích uống trà sữa còn uống già thích uống trà hơn nhỉ? Cứ đà này sang lại quán là việc sớm muộn.

-Cơn gió nào thổi cậu tới đây vậy Mèo?

-Đây, cơn gió này đây.

Cô ấy lấy từ trong túi ra một tờ giấy. Đúng hơn là một Hand Lettering.

-Rosato? – Tôi đọc chữ được ghi trên tờ Hand Lettering.

-Cách đây vài hôm tớ nhặt được trước cửa phòng. Cậu nhìn mặt sau có chữ gì này.

-Quán rượu Someone… Ơ sao lại có tên quán rượu của tớ?

-Làm sao tớ biết được! Không phải cậu gửi cho tớ à? – Mèo Mun nhìn tôi nghi hoặc.

-Trùng hợp thật, sáng nay tớ cũng nhặt được một tờ Hand Lettering tương tự trước cửa quán. Nhưng là chữ Rosé.

-Biết đâu có ai đó gợi ý cho chúng ta đi tìm kho báu. – Mèo Mun bỗng hào hứng.

-Tớ chẳng thấy manh mối kho báu nào kì quặc như vậy cả. Rosato và Rosé trong thuật ngữ về rượu đều có nghĩa là rượu vang hồng. Chắc một nhãn hiệu rượu vang nào đó phát tờ rơi ấy mà.

-Tớ lại nghĩ phải có ý nghĩa sâu xa hơn. – Mèo Mun quả quyết.

– Sâu xa hả? Chắc là Rosé trong Blackpink rồi. – Tôi trêu.

-Cậu dở hơi à. Rosé là hoa hồng. Nhắc tới hoa hồng chắc chắn sẽ nghĩ về Đà Lạt.

Tôi giả vờ không quan tâm, ngồi thưởng thức một ly Piccini Patriale.

-Này, lên Đà Lạt thôi!

-Vậy ra nãy giờ cậu muốn kéo tớ đi du lịch “bụi” cùng à?

-Là đi tìm kho báu. Chứ cậu cứ ngồi ở đây làm gì?

-Ô hay, bán rượu chứ sao.

-Nhưng quán làm gì có khách?!

Cô ấy cứ như đi guốc trong bụng tôi. Hoặc cũng có thể đây là chuyến đi giúp tôi lấy lại tinh thần trước khi… dẹp tiệm.

-Chỉ đi một ngày thôi đấy.

Screenshot (75)

Trải qua sáu giờ ngủ gà ngủ gật trên xe giường nằm, tôi và Mèo Mun cũng đến được Đà Lạt vào lúc sáng sớm, bắt đầu chuyến hành xác… à không, là đi tìm kho báu. Tôi thích không khí se lạnh ở nơi này. Nhịp sống chậm rãi, hiền hòa của Đà Lạt sẽ giúp bạn sống thoải mái, suy nghĩ từ tốn để thấy lòng mình bớt căng thẳng hơn. Những cảm xúc đẹp đẽ, trong trẻo, bình yên mà mảnh đất này khiến người đến ngẩn ngơ, luy luyến, người đi thao thức, nhớ nhung.

Cô gái bên cạnh tôi cũng đẹp không kém Đà Lạt, dù tính cách có phần kì lạ. Mèo Mun đang mải miết ngắm những cây hoa Lavender mọc bên đường. Thi thoảng lại nhờ tôi chụp cho vài kiểu hình.

-Mèo, hát đi.

-Hát gì?

-Hát bài nào cậu thường nghe khi đi du lịch một mình.

♪ Ngày bên anh trời đất thật tròn

vùi đầu em ngủ sâu trong vòng tay êm ái

Ngày yêu anh trời đất thật dài

dù em đi mãi nhưng chẳng thấy mệt nhoài

Ngày lê thê đời cứ vụng về

mà sao tim em đang thèm yêu đến thế

Đời thênh thang mà cứ vội vàng

tìm đến giây phút anh khiến em ngỡ ngàng(*) … ♫

-Tớ thích giai điệu vui tươi của bài này và quan điểm của tớ cũng như bài hát. Với tớ yêu là phải đi, phải tìm rồi biết đâu giữa trái đất tròn này giữa những lần giao nhau chúng ta sẽ tìm thấy nhau.

Cô ấy cười, trông thật vô tư, tôi luôn thích ngắm nhìn nụ cười đó. Tựa như hoa mai anh đào đang nở rộ, mang vẻ đẹp mong manh, phất phơ trong gió. Đà Lạt và cô ấy có một điểm chung, đều mang lại cho tôi cảm giác bình yên.

Phố đông vô tình mình ta bước

Gió xuân hữu ý hoa đào lay

Mỹ nhân như rượu ngàn năm ủ

Ngắm nàng, chưa uống lòng đã say.

Rời khỏi trung tâm thành phố, chúng tôi thuê một chiếc xe máy đến đồi cỏ hồng. Mèo Mun bảo từ gợi ý là Rượu vang hồng, biết đâu tới đồi cỏ hồng sẽ tìm thấy điều gì đó. Nghe chừng chẳng liên quan, mà vốn dĩ ngay từ đầu tôi đã không tin về “kho báu” được cô ấy tưởng tượng ra.

Nơi này không đẹp như tôi tưởng tượng, xung quanh chỉ toàn cây thông và cỏ. Chúng tôi đi dọc trên con đường mòn, băng qua con suối nhỏ, phía trước là hồ nước rộng thênh thang. Một cây thông đứng lẻ loi trên đồi soi bóng mặt hồ, hóa ra đây là cây cô đơn nổi tiếng.

-Cậu thấy cô gái đằng kia không? – Mèo Mun chỉ tay về phía trước.

-Sao?

-Suy luận kiểu Holmes thử.

Tôi bật cười. Cả tôi và cô ấy đều nghiện Sherlock Holmes. Có lần tôi còn ví cô ấy như nàng Irene Adler, thông minh, sắc sảo và đanh đá không kém.

-Hừm… Cô ấy là giáo viên. Có vẻ không phải là khách du lịch. Thích đi xe đạp. Chưa kết hôn, đang yêu đơn phương. Một người lạc quan. Thuộc nhóm cung sư tử. – Tôi nhận xét.

-Giải thích xem.

-Cổ tay cô ấy khá mềm mại, thi thoảng lại suýt xoa ba đầu ngón tay, đó là thói quen của người thường xuyên cầm bút hoặc cầm phấn viết bảng. Mặc một chiếc áo len đen đặc trưng của người Đà Lạt. Thân hình khá thon gọn nhưng lưng hơi cong về phía trước, bắp chân hơi to có lẽ vì thường xuyên đạp xe qua những con dốc. Tay trái đeo nhẫn ở ngón giữa, chứng tỏ đang yêu thầm một người không dám nói. Trên cổ đeo một chiếc vòng cỏ ba lá biểu trưng cho Hạnh phúc – Tình yêu – May mắn. Nhìn thần thái ung dung, tự do khá giống cậu nên tớ đoán bừa là cung sư tử.

-Quan sát tinh tế đấy nhưng có một điều cậu chưa nhìn ra. – Mèo nháy mắt đầy ẩn ý.

Bất chợt cô gái ấy tiến lại phía chúng tôi, trên tay cầm một giỏ xách làm bằng tre.

-Xin chào, hai bạn đến từ quán rượu Someone đúng không? Có người nhờ tôi tặng cho hai bạn món quà này.

Bên trong chiếc giỏ là một chai rượu và một tờ Hand Lettering. Tôi cố gắng hỏi danh tính người tặng nhưng cô ta không trả lời. Mọi chuyện dần trở nên khó hiểu. Mèo Mun hào hứng hơn bao giờ hết, hóa ra “kho báu” là có thật.

-Đây là chai rượu vang đúng không?

– Ừ đúng, rượu vang Champage.

Cầm chai rượu trên tay, tôi quan sát thật kĩ. Là rượu Nga, không phải loại đắt tiền, đặc biệt trên thân chai in hình con cò trắng. Một manh mối mới chăng?

-Còn tờ Hand Letting viết gì vậy Mèo?

-All the Way North. (**)

-Hướng về phía bắc?

Chai rượu con cò, hướng về phía bắc… hai manh mối này chẳng liên quan gì đến nhau cả. Có lẽ đây đơn giản chỉ là một trò đùa của ai đó.

-Đi thôi.

-Đi đâu cơ? – Tôi thắc mắc.

-Đi về phía bắc, tớ biết một nơi có rất nhiều cò.

Tôi sai rồi, bên cạnh Mèo Mun chẳng bình yên tẹo nào cả.

Screenshot_4

 

Chuyến đi này kéo dài và xa xôi hơn tôi tưởng. Chúng tôi đặt chân tới thành phố Hưng Yên lúc năm giờ chiều, ở đây có một nơi gọi là Đảo Cò. Nơi đây đúng là nhiều cò thật, vừa đến thành phố đã nghe tiếng cò kêu.

-Nhìn cậu thiếu sức sống thế! – Mèo Mun càu nhàu.

-Cậu không thấy hôm nay chúng ta đi hơi xa sao. Đang từ Đà Lạt bay vèo tới Hưng Yên, lại còn đi bất chợt không có kế hoạch.

-Thế mới thú vị. Cậu nên đi du lịch cùng tớ nhiều hơn, ngồi lì một chỗ suốt ngày chỉ thêm thụ động.

-Ngày càng khó tính. – Tôi lầm bầm.

-Ở đây có hai đảo cò, một nằm trong công viên Nam Hòa ở đường Lê Lai, một nằm trong công viên An Vũ ở đường Hồ Xuân Hương. Đi thêm một chút nữa sẽ đến chùa Chuông. À nếu cậu muốn mua quà lưu niệm tớ sẽ dẫn cậu tới chợ Phố Hiến. – Mèo Mun nói một hơi.

-Cậu có vẻ rành nơi này quá nhỉ?

-Vì… đây là quê nhà của tớ mà. – Cô ấy khẽ cười, nhẹ nhàng nói.

Trước giờ tôi chưa bao giờ nghe cô ấy kể về quê nhà nên cũng khá ngạc nhiên, không ngờ lại xa đến như vậy. Mèo Mun quyết định đến đảo Cò nằm giữa hồ nước rộng ở công viên Nam Hòa. Ngoài cò còn có cả vạc, bồ nông, từng đàn bay rợp trời trở về tổ ấm.

-Nhìn con cò hạnh phúc nhỉ, được tự do bay lượn khắp nơi vẫn có một nơi để trở về.

-Con người cũng vậy mà. – Mèo quay sang nhìn tôi. – Riêng tớ, có tận 2 nơi để trở về, nơi này và quán rượu của cậu.

Tôi cảm nhận được lời nói của cô ấy là thật lòng.

-Đây có phải là điểm đến cuối cùng chưa?

-Sao cơ?

-Sao trăng gì nữa, tớ thừa biết tất cả chuyện này do cậu sắp đặt ra.

-Cậu… đoán ra rồi à. – Mèo Mun lúng túng.

-Manh mối toàn liên quan đến rượu, biết cả tớ thích nhạc Jay Chou chỉ có thể là cậu. Tờ Hand Lettering cũng là do cậu để trước cửa quán nhỉ. Cô gái gặp ở đồi cỏ hồng cũng là bạn cậu nhỉ. Vé máy bay chắc từ Đà Lạt ra Hà Nội chắc cậu đặt từ trước nhỉ.

– Chán cậu ghê, lộ hết rồi. Vẫn còn một manh mối tớ chưa cho cậu xem.

Manh mối cuối cùng vẫn là một tờ Hand Lettering.

-Amabile. Trong ngôn ngữ rượu nghĩa là Ngọt (***). Chả liên quan gì tới tớ cả.

-Cho cậu suy nghĩ đến khi nào ngộ ra thì thôi.

-Mà những tờ Hand Lettering này đều do cậu làm à? Tớ giữ lại nhé.

-Tất nhiên, miễn là cậu tha thiết.

Cả hai ngồi tựa vào gốc cây phượng, nhớ về những điều cùng làm suốt một năm qua.

-Cậu định sang lại quán rượu thật à? – Mèo Mun hỏi, gương mặt thoáng chút buồn.

-Định là vậy, nhưng không còn quán rượu nữa thì tớ biết gặp cậu ở nơi đâu. Thôi thì cứ tiếp tục đến khi nào cậu chán gặp tớ.

Mèo cười ung dung.

-Sắp bước sang năm mới rồi, có muốn nói điều gì không?

-Cảm ơn 2018 đã cho tớ được quen biết cậu. Hi vọng 2019 sẽ được ở bên cậu lâu hơn, trời không còn đổ mưa mỗi khi cậu ghé thăm nữa.

Tôi quay sang nhìn Meo thật lâu, hi vọng cô ấy hiểu được những lời tôi nói là hoàn toàn thật lòng.

Có thể gặp được cậu trong cuộc đời này, đã sử dụng hết tất cả may mắn rồi. Cho đến bây giờ mới tiếc nuối, không khí mình từng hít thở.

-Bonne année!

To be continued…

(*): Bài Trái đất tròn không gì là không thể

(**): All the Way North, một bài hát của Jay Chou

(***): Band nhạc Indie Ngọt, có một bài hát tên Bartender

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Advertisements
Featured

Rever

  1. Je ne sais quoi

Một ngày mưa rơi ảm đạm, quán rượu nhỏ của tôi hôm nay chắc phải đóng cửa sớm. Ai muốn đi uống rượu vào thời tiết này chứ. Mà vốn dĩ bình thường quán tôi cũng chẳng có nhiều khách. Đa số đều là khách quen, đến nỗi tôi thừa biết họ muốn uống gì. Có người chỉ nhấp môi rồi yên lặng lắng nghe bản nhạc, có người uống như thể muốn quên đi trần thế. Người yêu cũ từng nói với tôi rằng con người thành thật với bản thân nhất là khi uống say. Tôi nghĩ cô ấy nói đúng. Vì lời chia tay cô ấy nói với tôi, khi đang say, hoàn toàn thật lòng.

-Bonjour. – Một cô gái bước vào quán.

-Chào Mèo Mun, cậu vẫn thích dầm mưa quá ha.

-Mỗi lần tớ đến, thành phố này đều chào đón tớ bằng cơn mưa. Chắc không phải trùng hợp đâu nhỉ, chắc tớ bị thành phố này ám mất rồi.

Tôi bật cười, cô ấy vẫn luôn mê tín như vậy. Hai năm trước, cũng vào lúc trời mưa, tôi tình cờ gặp Mèo Mun. Hai con người xa lạ lang thang trên một con đường, lại may mắn tìm thấy nhau. À không, nói đúng hơn Mèo Mun may mắn khi tìm thấy tôi. Tôi có ô, cô ấy không. Cô ấy khóc, tôi có bờ vai. Cô ấy kể chuyện, tôi ngồi lắng nghe. Tôi ngẫu nhiên trở thành bạn của cô ấy ở thành phố xa lạ này. Cô ấy cũng ngẫu nhiên trở thành khách quen ở quán rượu của tôi. À không, phải là khách vãng lai mới đúng. Vì vốn dĩ Mèo Mun không thuộc về nơi này.

-Tớ đến đây để quên đi một người.

Đó là câu trả lời khi tôi hỏi lí do Mèo Mun đến đây. Cô ấy chẳng chịu nói người ấy là ai và vì sao phải quên đi. Chắc hẳn phải là một người quan trọng. Tôi cũng muốn là một người quan trọng với cô ấy. Mèo Mun cứ vài tuần hoặc có khi là vài tháng sẽ xuất hiện bất thình lình ở chỗ tôi. Mỗi lần xuất hiện là một diện mạo khác nhau, lúc “bánh bèo” tóc dài ngang vai, lúc tóc cũn cỡn trông như con trai. Khoe với tôi biết bao tranh ảnh về những nơi cô ấy đi đến, kể cho tôi nghe về những người bạn mới. Nhưng điều tôi quan tâm nhất chính là… Mèo Mun chẳng bao giờ mua quà cho tôi.

-Ơ kìa, chẳng phải tớ đã nói với cậu rồi sao? Tử vi nói tớ không nên tặng quà cho người khác, sẽ mang lại vận xui. – Mèo Mun sẽ giải thích như vậy mỗi khi tôi vòi quà.

Tôi như một trạm dừng chân, cô ấy như ngọn gió. Gió lại khó nắm bắt, lại chỉ biết yêu những cuộc hành trình. Ấy vậy mà tôi vẫn luôn mong chờ cô ấy đến.

2. Jamais seule

-Mèo mun, cậu muốn uống gì? Một ly Light Rum vừa ấm vừa cay nồng, hợp với người thích phiêu lưu nhé?

-Ơ kìa, đã bảo đừng gọi tớ là mèo nữa mà. Này nhé, tớ là một người tự lập, tự tin và bản lĩnh. Là cô nàng cung sư tử chính hiệu đấy. Sao cậu không gọi tớ là Leo hay Lion chẳng hạn?

-Lion cũng hợp với cậu, nhưng là Dandelion cơ.

Mèo Mun nhìn tôi cười, một nụ cười ung dung rất rất đáng yêu.

-Gặp cậu luôn làm tớ cảm thấy vui hơn. Cậu đúng là chàng trai không biết buồn nhỉ.

-Nếu tớ cũng không vui vẻ, chỉ sợ cậu bỏ đi không quay lại mất.

Tôi luôn nghĩ nếu đã yêu một người nhất định phải làm cho người ấy tin rằng thế gian này tươi đẹp biết bao, nhất định nụ cười phải luôn nở trên môi.

-Ngớt mưa rồi, đi dạo cùng tớ một chút nhé. – Mèo Mun đề nghị.

Lúc đó đã là 8h tối. Cùng nhau dạo bước qua hết con đường này đến con đường khác. Tôi kể cho Mèo Mun về dự định tương lai, không thể chôn chân ở quán rượu mãi được, vẫn còn nhiều điều đáng làm cho thanh xuân. Cô ấy ngâm nga vài câu hát như thể đồng tình với ý tưởng của tôi. Chúng tôi dừng chân tại một tiệm bánh bao nổi tiếng. Ven đường ai đó đang mở bài “Secret I can’t tell” của Jay Chou. Mèo Mun thích bánh bao, đặc biệt bánh bao trứng muối ở đây là ngon nhất. Cô ấy vừa ăn vừa đung đưa theo điệu nhạc.

“Đẹp nhất không phải là ngày mưa

            Mà là nơi mái hiên anh đứng bên em ngày mưa ấy ♪”

-Phía trước có phải nơi tớ gặp cậu lần đầu tiên không?

-Ừ, cậu và tớ trú mưa dưới cây gạo này. Lúc đó cậu cứ khóc mãi.

-Tớ khóc vì lạc đường thôi.

-Thật không?

-Tất nhiên là không. Hehe. – Cô ấy cười rồi chạy thật nhanh đến chỗ cây gạo, chắp tay cầu nguyện một điều gì đó.

-Tớ nghe nói cây gạo linh thiêng lắm, cậu cũng thử ước một điều đi. Ơ kìa, ước phải thành tâm chứ, nhắm mắt lại nào.

Tôi chịu thua cô bạn tâm linh này. Thôi thì có kiêng có cử có lành, chịu khó chút cũng chẳng sao.

“Trong bức tranh hồi ức, chiếc đu quay đang lay động

Mà giấc mộng ngọt ngào đã dần tàn phai ♪”

-Mèo này, cậu vừa ước gì? – Tôi tò mò.

-Tớ ước có thể quay lại thành phố này một lần nữa.

-Có thể? Chẳng phải cậu vẫn thường xuyên đến đây sao?

-Thật ra, tớ không đến đây để quên ai cả.  Tớ đến để quên đi thực tại. Công việc, gia đình, tình cảm, tất thảy những gì xảy ra trong cuộc sống đều làm tớ cảm thấy mệt mỏi. Cho đến khi tớ lang thang đến thành phố này, khi tớ gặp được cậu. Giúp tớ nhớ ra trước đây mình từng mộng mơ, vô tư như thế nào.

-Vậy là lúc này cậu không còn muốn lang thang, phiêu lưu nữa?

-Không, tớ sẽ rong ruổi đến nhiều hơn xa xôi hơn, tự tìm kiếm thử thách để bản thân trưởng thành. Có cảm giác nếu ở gần cậu lâu hơn, tớ sẽ yếu lòng rồi dừng chân ở đây mãi mãi.

Bất giác gió thổi mạnh, hoa gạo từng bông từng bông rơi xuống mặt đất. Những cánh hoa gạo phủ lên câu chuyện hai ta bằng màu đỏ của sự chia ly.

-Cậu có tin vào số mệnh không? – Mèo Mun ngẩng đầu lên mỉm cười, vẫn là nụ cười ung dung đó – Tớ tin lá bài số mệnh đã dẫn lối cho ta gặp nhau, nhưng mọi chuyện còn lại phải để tự mình quyết định.

-Tớ…

-Suỵt. – Ngón tay cô ấy khẽ chạm bờ môi tôi. – Đừng nói gì cả, cứ ngồi cạnh tớ ngắm những vì sao là đủ rồi.

Cuối cùng là gió hay là Dandelion đều không thể níu giữ, chỉ muốn lãng du nơi chân trời. Bởi vì tôi tin, mọi chuyện xảy ra đều có lí do của nó. Giống như hằng tinh kia, sẽ có nguyên nhân để phát sáng. Bởi vì anh tin, em đáng được trân trọng.

Nhìn những bông hoa gạo lìa cành, tôi chợt hiểu những mảnh hạnh phúc vỡ vụn, sao có thể nhặt lại đây?

1-159

You might not… be the first, or the last, but the best…

Cũng có thể vì người ham đi miết
Đường trần gian chưa ngoảnh lại đôi lần
Nên không biết rằng có người chờ đợi
Từng đôi lần khóc ướt cả mùa xuân

 

3. Jusqu’au bout…

Cho đến khi kết thúc…

Tôi là một người lười nhác, chậm chạp. Biết bao dự định mới vẫn chưa thực hiện được, lại loanh quanh ở quán rượu nhỏ này. Cũng đã lâu từ lần cuối Mèo Mun xuất hiện, không biết cô ấy đã phiêu du đến đâu rồi. Thi thoảng tôi vẫn đi dạo đến cây gạo đó rồi thở dài, tự nhủ “người đã đến đâu mà sao vội trách người đi.” Tối hôm đó tôi đã ước có thể cùng cô ấy dạo bước trong thành phố này thêm nhiều lần nữa, vậy mà… Đúng là không nên tin vào tâm linh, bói toán.

*Lộp độp, lộp độp*

Quái lạ, đang giữa mùa hè trời lại đổ mưa. Như thế này quán rượu lại vắng khách mất. Đến ông trời cũng biết trêu tôi.

*Cốc cốc*

-Mời vào.

-Bonjour.

Tóc cô ấy đã dài trở lại, vẫn mặc bộ đồ đen từ đầu đến chân khiến tôi gọi là Mèo Mun. Vẫn nụ cười ung dung rất rất đáng yêu đó.

-Tớ đến đây để nhớ về một người.

Như mọi lần, Mèo Mun lại quên mua quà cho tôi. Cho đến bây giờ mới phát hiện, cô ấy đã là món quà tuyệt vời nhất rồi.

 

 

Featured

100 ngày hạ – Chương 3

Ngày 11

Vậy là 10 ngày nghỉ hè đầu tiên trôi qua không nhạt nhẽo như tôi tưởng. Thật ra nếu bạn thấy một ngày thật bình thường, chỉ cần có chút thi vị cũng đủ làm cuộc sống của bạn trở nên đặc biệt.

Là một thằng đàn ông đích thực, không đẹp trai thì cũng dại gái. Khổ nỗi tôi sở hữu cả hai. Từ hôm nhỏ Hạ bị ba thằng cô hồn lớp tôi bắt nạt, tôi trở thành “xe đẹp ôm” chính thức của nó luôn. Vậy là hằng ngày tôi lại đứng đợi nó ở góc cây chò, chở nó đi vẽ tranh rồi lại chở nó về nhà. Nó nói đó là hình phạt vì bạn tôi “hành hung” con Mòe. Khỉ gió, liên quan dễ sợ.

-Hôm nay tao chỉ chở đi thôi nha, xíu vẽ tranh xong tự đi bộ về.

-Sao vậy anh Vũ?

-Chút nhà tao đổ bánh xèo, phải về ngay.

-Bánh xèo? Em cũng muốn ăn!

-Bớt hành hạ đi tiểu thư. Tao không rảnh mang bánh xèo ra cho mày đâu.

-Đâu cần, em tới nhà anh ăn luôn. – Nó cười hí hửng.

Tôi lắc đầu.

-Á mẹ ơi, anh hai dắt bạn gái về nhà kìa! – Thằng Tùng chạy xồng xộc vào nhà “báo tin” với mẹ tôi. À quên chưa giới thiệu, em trai tôi tên Tùng, năm nay lên lớp 4.

-Con bé này là… em gái con nhà người ta, à không, em gái của bạn con.

Mẹ tôi nhìn Nhật Hạ một lúc lâu, ánh mắt hơi khác lạ rồi mỉm cười quay sang thì thầm gì đó với thằng Tùng. Hai mẹ con cười tủm tỉm.

-Hí hí, vậy là anh hai đã rung động đầu đời rồi hả mẹ.

Quỷ thần ơi, mặt tôi lúc đó đỏ như gấc. Đúng là trước giờ tôi chưa từng dẫn con gái về nhà. Nhỏ tiểu thư sau khi lễ phép chào mẹ tôi, đi ngó nghía khắp nhà rồi lại lấy giấy ra vẽ tranh.

-Woa, chị vẽ đẹp quá. – Thằng Tùng trầm trồ.

-Mấy cây hoa hồng này của em hả?

-Cây của anh hai trồng đó.

-Anh Vũ nhiều sở thích nữ tính quá ha. – Nó quay qua nhìn tôi, nheo nheo mắt.

-Lại nói móc gì tao nữa đó. Tiểu thư qua đây chỉ biết dòm thôi hả, qua phụ đổ bánh xèo nè.

-Em đâu biết làm.

-Vậy làm nước mắm đi.

Tiểu thư coi vậy mà cũng nghe lời, lủi thủi đi làm nước mắm. Đây là công việc dễ nhất trần đời rồi.

-Ủa sao nhanh vậy Nhật Hạ?

-Chỉ việc đổ nước mắm vào chén thôi mà.

-Đậu phộng! Chưa ăn bánh xèo bao giờ hả?! Nước mắm phải có tỏi, chanh, ớt nữa chứ. – Tôi bắt đầu cau có. -Thôi để đó thằng Tùng làm, biết lặt rau không?

Tôi không bất ngờ lắm về câu trả lời của nó. Tất cả là do tôi đã sai khi đánh giá quá cao con bé tiểu thư chỉ biết vẽ tranh này.

-Em biết ăn.

À nó còn biết ăn nữa, và ăn một cách ngon lành là đằng khác. Thằng Tùng nhìn nhỏ Hạ ăn mà chảy nước miếng, quay qua hỏi tôi: anh hai bỏ thuốc phiện vô bánh xèo hả?

-Sao anh đạp chậm vậy?

-Đậu phộng! Mày ăn nhiều mập thây ra còn hỏi.

-Hì hì, tại lúc nãy em đói. Ủa mà “đậu phộng” là sao?

-Khi bực bội ai đó tao thường nói “đậu phộng”, chỉ vậy thôi, chẳng có ý nghĩa gì hết.

-Xời, con trai mà đi so đo với con gái. Anh cù lần y hệt anh Cam.

-Anh Cam nào?

-Anh Cam con của cô Năm hàng nước đó. Ảnh đi đánh cá ngoài biển lâu lâu mới về nhà.

Tên nghe lạ lạ, mà thôi tôi chẳng quan tâm lắm, chở “cục nợ” này đủ mệt rồi. Đường Vi Ba cũng là con đường để lên Núi Lớn, hai bên đường khung cảnh khá thơ mộng, đặc biệt là hàng cây gòn nở trắng xóa. Lâu lâu còn có mấy con khỉ nhảy ra trêu ghẹo người đi đường.

-Tới nhà rồi tiểu thư.

-Em không vào nhà đâu, chở em tới quán cô Năm đi.

Con nhỏ kì cục, có nhà đẹp không chịu về. Đúng là “tiểu thư bụi đời”…

-Á, anh Cam kìa. – Nó kéo tay áo tôi, hét lên. -Anh Cam!

Hóa ra đây là anh Cam cù lần mà nó kể, người vạm vỡ, da ngăm đen, tay xăm trỗ con rồng con phượng gì đó. Nhìn như giang hồ thứ thiệt.

-Ê con nhóc ác, sao còn ở đây? Tưởng nhóc đi rồi…

-Suỵt! – Nhỏ Hạ vội bịt miêng anh Cam.

-Con nhóc này, làm gì vậy? Thằng nhỏ nào đây, mày cũng có bạn hả Nhật Hạ?

-Em chứ có phải đồ cù lần giống anh đâu. Xe ôm kiêm vệ sĩ của em đó. – Nó hào hứng giới thiệu tôi với anh Cam.

-Dẫn bạn mày vào chơi luôn, vợ iu của anh vừa nấu chè đó.

Tôi có chút ngạc nhiên khi biết anh Cam có vợ, và há hốc mồm khi thấy vợ anh ấy. Trước giờ tôi chưa thấy người con gái nào đẹp như vậy luôn. Không những đẹp mà còn toát lên vẻ tiểu thư đài cát, chứ không “bụi đời” như nhỏ kia.

-Đây là chị Quýt, “vợ iu” của anh Cam.

Chị Quýt cười tủm tỉm, đưa chén chè cho tôi và nói:

-Chị với anh Cam đã cưới xin gì đâu, ổng quen miệng gọi “vợ iu” thôi.

-Anh Cam trơ trẽn quá chị ha. – Nhỏ Hạ nhanh nhảu chen vào.

-Trơ trẽn nè nhóc ác! – Anh Cam nhéo hai má nhỏ. – Càng lớn càng khó ưa.

-Á á chị Quýt ơi, anh Cam ăn hiếp em. – Nhỏ làm giọng nhõng nhẽo, chạy tới ôm chị Quýt. -Anh lo mà cưới nhanh đi, để lâu chị Quýt bị người khác “hốt” ráng chịu à.

-Kệ tao, đó là chuyện người lớn, con nít biết gì. – Anh Cam ra vẻ hờ hững, ngồi hút thuốc phì phèo.

-Lẽ ra anh nên sống ở Đà Lạt*. – Nhỏ tiếp tục châm chọc.

Tôi và chị Quýt bụm miệng cười, anh Cảm có vẻ không hiểu ý nhỏ Hạ.

-Thôi thôi, hai anh em cứ gặp nhau là cãi lộn. Lấy Guitar ra đi anh, lâu quá em chưa nghe anh đàn. – Chị Quýt lên tiếng giảng hòa.

Nhìn anh Cam cù lần, giang hồ mà lúc đánh guitar cũng ra dáng nghệ sĩ ghê. Cả bọn ngồi chăm chú nghe anh ngân nga từng câu hát.

“Ta xin làm cơn gió quấn quít hương thơm nơi làn tóc em
Ta xin làm đêm tối để gương mặt em bừng sáng lên
Ta xin làm gối lá em kê đầu
Làm giọt sương vương trên mắt em
Ta xin làm cơn mưa ru đêm

Mong qua ngày nắng cháy để có em một lần nữa
Mong đêm dài thêm mãi mãi lời yêu ta xin giữ lại
Xin một lần nữa thôi một đêm nữa thôi
Cho ta được có em trong đời.”

 

Tôi không ngờ giọng hát anh Cam ngọt ngào như vậy, khác hẳn với vẻ ngoài của anh. Sau này nhỏ Hạ tiết lộ đó là bài hát chị Quýt yêu thích nhất – Loài hoa mang tên em. Loài hoa trong bài hát là hoa Quỳnh, cũng là tên thật của chị Quýt.

Kết thúc phần trình diễn là những tràng vỗ tay không ngớt của bọn tôi. Anh Cam cũng làm ra vẻ ca sĩ chuyên nghiệp, vẫy tay chào “khán giả”.

-Anh Cam, dạy cho anh xe ôm này chơi guitar đi. – Nhỏ Hạ đột nhiên “tốt bụng” bất ngờ, tôi có bao giờ nói muốn học guitar đâu.

-Tại sao tao phải dạy? – Anh Cam ngu ngơ hỏi,

-Coi như trả công anh Vũ chở em mấy bửa nay. – Nhỏ nói tỉnh bơ.

-Ê nhóc ác, nó chở mày sao bắt tao trả công?

-Em lúc nào cũng chờ anh về, xem anh như anh trai, vậy mà có chút chuyện nhỏ này… – Nhỏ Hạ nũng nịu nói, đôi mắt rưng rưng như muốn khóc… nhìn hết sức giả tạo.

-Thôi được rồi. – Anh Cam thở dài. -Thằng nhóc kia, tên Vũ phải không? Anh chính thức nhận chú mày làm đệ tử, chiều nào rảnh cứ qua anh dạy Guitar cho.

Tôi “ớ” một tiếng rõ to. Cái gì vậy cha, sao thay đổi suy nghĩ nhanh vậy. Dại gái còn hơn cả tôi. Không cho tôi lấy một cơ hội phản kháng, kiểu bái sư gì kì vậy trời.

-Guitar khó học lắm, nếu muốn học tao đã học lâu rồi. – Tôi khẽ nói với nhỏ Hạ.

-Anh cứ học đi, đừng có sợ. Anh Cam coi vậy chứ hiền khô à. – Nó lại nói giọng tỉnh bơ khó ưa.

Vậy là kể từ hôm đó, tôi bỏ thói quen ngắm hoàng hôn mỗi chiều để đi “tầm sư học đàn”.

Ngày 20

Anh Cam coi vậy mà dạy rất có tâm, giải thích cho tôi từng bước cơ bản nhất. Sau một tuần tôi đã có thể “quạt chả” được những điệu cơ bản như blue, balad… anh Cam khen tôi có năng khiếu, chỉ cần tập thêm vài hôm là có thể vừa đàn vừa hát ngon lành.

-Có gì không hiểu thì hỏi, vài hôm nữa anh ra đi biển đánh cá lại rồi.

-Dạ, cuối tuần này em cũng phải về quê ngoại.

-Ê đệ tử, sao con nhóc ác thích em vậy?

-Hả? Nhật Hạ hả anh? – Tôi ngạc nhiên trước câu hỏi của anh Cam, nhỏ tiểu thư đó chỉ khoái châm chọc tôi chứ yêu thương gì nữa.

-Ừ, trước giờ nó bao giờ cầu xin anh điều gì đâu, không hiểu sao lại muốn anh dạy guitar cho em.

Nhắc tới nhỏ Hạ mới nhớ, mấy hôm rồi tôi chưa gặp nhỏ. Nó bảo khi nào đàn được thành quả thì ra chỗ ngắm hoàng hôn và hát cho nó nghe.

Hôm rồi tôi có đọc được học thuyết – con chó và thằng osin, nội dung cơ bản là bất kì cô gái xinh đẹp và khôn ngoan nào đều có hai người bạn trai chính. Một là Con Chó – giàu có, đẹp trai, đi xe xịn, được các cô dùng để khoe và chứng tỏ giá trị của bản thân với thiên hạ. Hai là Thằng Osin  – chăm chỉ, hiền lành, đa phần là học giỏi –  luôn thờ phụng và sẵn sàng làm mọi việc các cô yêu cầu từ làm bài tập hộ đến đón thằng em trai. Tuy nhiên Thằng Osin sẽ không bao giờ được bước ra ánh sáng cuộc đời cùng với các cô, đơn giản vì Osin không bóng bẩy bằng Con Chó.

Quen nhỏ tiểu thư này một thời gian, chắc mai này tôi cũng tự viết ra thuyết “con mèo và thằng xe ôm”. Dù sao cũng sắp phải về quê, đàn cho nó nghe một lần vậy. Tôi vừa đàn xong, nó khoanh tay lại làm bộ mặt nghiêm trọng.

-Anh Vũ, có chuyện gì giấu em đúng không?

-Làm gì có.

-Đừng có xạo, qua tiếng đàn của anh, em cảm nhận có ẩn chứa nỗi buồn trong đó.

Ặc! Vi diệu vậy, lúc nãy tôi chỉ đàn vu vơ thôi mà.

-Em còn cảm nhận được là anh sắp sửa đi xa. – Nó nói tiếp.

-Đậu phộng chứ cảm nhận! Anh Cam kể mày nghe phải không? – Cuối cùng tôi vẫn không dấu được nó…

-Hức…hức… em cũng muốn đi. – Tôi thừa biết bộ mặt thảm thương giả tạo của nó.

-Đừng năn nỉ vô ích, phải xin phép phụ huynh. Với lại nhà ngoại tao xa lắm, buồn hiu không có gì cho mày vẽ đâu.

Thực ra nhà ngoại chỉ cách khoảng 1h đi xe buýt nhưng bằng mọi giá tôi phải cắt đứt suy nghĩ đu đeo theo tôi của nó.

-Anh khỏi lo, em xin phép cô Năm từ hôm qua rồi. Em tra Google thấy quê ngoại anh cảnh đẹp lắm chứ có xa xôi hẻo lánh gì đâu. – Nó cười toe toét, thay đổi thái độ nhanh gớm. Thế quái nào nó biết được quê ngoại tôi ở đâu nhỉ?

-À anh Vũ ơi, trước khi đi làm giúp em một việc.

-Lại chuyện gì nữa? Mà tao đã đồng ý cho mày đi đâu?!

-Em muốn giúp anh Cam cầu hôn với chị Quýt.

Thiệt tình, tôi thà làm xe ôm cho nhỏ tiểu thư còn hơn bị bắt đi làm mai mối. Nó vạch sẵn kế hoạch cầu hôn giùm anh Cam luôn. Chiều hôm đó tôi và Nhật Hạ vẽ sẵn một trái tim thật to lên cát, bên trong trái tim là chữ C ❤ Q được xếp bằng những cánh hoa hồng. Chẹp, nhìn cũng lãng mạn như phim Hàn Quốc.

-Hoa hồng mua ở đâu vậy Nhật Hạ?

-Ở nhà anh trồng chứ đâu.

Tôi muốn khóc tiếng miên với nó, công sức trồng hoa bấy lâu nay của tôi chỉ để làm nền cho bộ phim tình cảm sắp tới.

-Giờ em đi kêu chị Quýt tới trước, anh kéo anh Cam tới đây nha, nhớ là không được nói tới chuyện cầu hôn đâu đó.

-Tao bắt đầu thấy kì cục rồi nha, rốt cuộc ai cầu hôn ai?

-Em đâu có biết, cho hai người đó tự xử.

Nghe có mùi không thành công rồi. Tôi tặc lưỡi làm theo “kế hoạch” của nó. Tôi nói xạo với anh Cam là tôi đang có chuyện buồn, muốn có người nhậu cùng, vậy là ổng đi ngay. Qua những lần đi học đàn, tôi thừa biết “sư phụ” khoái nhất là ăn nhậu.

Đến nơi đã thấy chị Quýt đứng chờ sẵn, riêng nhỏ tiểu thư không thấy đâu. Anh Cam đứng đực ra đó, lơ ngơ không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

-Xin lỗi sư phụ, đồ đệ xong việc rồi. – Tôi chạy thật nhanh bỏ mặc sư phụ của mình trước ngưỡng cửa hôn nhân, riết rồi tôi không rõ là cầu hôn hay cưỡng hôn nữa.

-Anh Vũ, lại đây lại đây!

Một tiếng gọi từ góc cây dưa, ra là nhỏ Hạ núp ở đây nãy giờ.

-Làm gì lấm la lấp lét vậy?

-Suỵt, chuẩn bị coi phim tình cảm nè. – Mặt nhỏ Hạ háo hức.

Đúng như tôi nghĩ, chị Quýt là người mở lời trước, anh Cam vẫn cứ đứng đực ra đó. Khổ nỗi ngồi xa quá tôi và nhỏ Hạ chẳng nghe được gì cả. Không gian im lặng, gió thôi hiu hiu, tôi buồn ngủ còn anh Cam vẫn chưa chưa chịu mở miệng. Quay sang nhìn mặt nhỏ Hạ còn hồi hộp hơn cả hai nhân vật chính.

-Hai người này yêu nhau lâu chưa Nhật Hạ?

-Quen nhau lâu rồi, mà anh Cam cù lần quá có bao giờ chịu cầu hôn đâu. -Nó bĩu môi. – Á á, anh Cam bắt đầu nói rồi kìa.

Anh Cam cuối cùng đã chịu cất lời, thật không uổng phí mấy bông hoa hồng của tôi. Anh Cam nói gì đó nhiều lắm, như thể đang ôn lại kỉ niệm của hai người. Một buổi chiều nắng không gắt, mây chẳng nhiều, tiếng sóng biển như thay bằng lời hát. Tất cả không gian như chỉ dành riêng cho hai người họ. Anh Cam cầm tay, ôm chị Quýt vào lòng và… chấm hết.

Kết thúc màn cầu hồn là nụ cười đượm buồn của anh Cam và những giọt nước mắt lăn dài trên má chị Quýt. Tôi và nhỏ Hạ tròn xoe mắt nhìn nhau, không hiểu cái gì vừa diễn ra.

-Vậy là cầu hôn thất bại hả Nhật Hạ?

-Đồ cù lần, anh Cam là đồ cù lần!

-Thôi đừng buồn, lần sau tao với mày sẽ tìm cách khác ép cho anh Cam cầu hôn.

-Chắc không có lần sau đâu.

Và rồi sóng biển cũng xóa nhòa trái tim trên cát, cánh hoa hồng trôi thật xa ra biển cả mênh mông…

31453898_2523256194363386_4150789905516492639_n

Featured

100 ngày hạ – Chương 2

-Nãy giờ tao đạp hơn 15 phút rồi đó, nhà mày ở đoạn nào?

-Sắp tới rồi, quẹo phải đi anh.

Thì ra nhà con nhỏ nằm trong đường Vi Ba, vậy mà lúc nãy nó nói chỉ đi bộ khoảng 10 phút.

-Nhìn anh vậy mà hiền ghê ha, lúc đầu em tưởng anh là giang hồ.

-Mày cũng có khiếu tưởng tượng ghê, tao ốm nhom mà giang hồ cái gì, “giang nắng trộn hồ” thì có. – Tôi cười.

-Tới rồi kìa anh.

Tôi vội thắng xe lại, ngơ ngác nhìn.

-Nhà mày là quán nước nhỏ nhỏ bên kia đường đó hả?

-Đâu có, nhà em kế bên. – Nó chỉ chỉ ngón tay sang căn nhà to đùng bên cạnh.

Tôi “Ớ” lên một tiếng, mắt chữ O mồm chữ A. Quỷ thần ơi, con nhỏ này đích thực là tiểu thư nhà giàu. Ngôi nhà theo kiểu cổ điển châu Âu, bên ngoài có vài họa tiết nhẹ nhàng nhưng nhìn rất sang trọng.

Bốp!

-Ui da, sao mày đánh đánh tao?

-Anh Vũ, sao đứng chưng hửng vậy?

-Mày… mày đừng quan tâm. Giờ dám oánh tao luôn ha?

-Hehe, anh không giang hồ nên em đâu có sợ nữa.

Tôi tặc lưỡi, con nhỏ này nghịch ngợm hơn tôi tưởng.

-Nhật Hạ! – Bỗng vang lên gọi bên kia đường.

-A cô Năm. – Nó vẫy tay rồi kéo tôi chạy qua quán nước.

Cô Năm khoảng chừng 50 tuổi, có vẻ rất quý nhỏ Hạ. Cô vội lấy khăn lau mặt cho nó, nhìn cách cô chăm sóc Nhật Hạ cứ như mẹ chăm sóc con vậy.

-Đi đâu mà để ướt hết vậy con, rồi thằng nào đây?

-Con đi chơi dính mưa, được anh “xe ôm” này chở về đó. – Nhật Hạ lém lỉnh đáp, con nhỏ này ngày càng không xem tôi ra gì.

-Xạo vừa thôi cô nương, xe ôm nào chạy xe đạp. – Cô cốc đầu nó rồi quay sang nhìn tôi trìu mến. – Cảm ơn con nha, con bé này nhìn tiểu thư chứ phá phách lắm.

-Dạ không có gì đâu cô, Nhật Hạ cũng dễ thương mà, con còn không ngờ nó lại tiểu thư vậy luôn.

-Tiểu thư cái gì, con không muốn về căn nhà đó đâu, con muốn ở với cô Năm thôi. – Mặt nó phụng phịu.

Nghe cô Năm kể, mẹ Nhật Hạ mất cách đây vài năm, ba nó đi làm xa nhà hoài nên suốt ngày ở với cô, được cô chăm sóc. Nhìn mặt nó thoáng hiện lên nỗi buồn, tôi nghĩ đó là sự cô độc. Con bé phần nào giống tôi, trải qua cảm giác mất đi người thân. Nhưng tôi khác nó, tôi còn có thằng em trai, còn mẹ chăm sóc hằng ngày. Cô Năm dù có quan tâm nó đến nhường nào thì cũng không bù đắp được tình thương của ba mẹ. Thấy cũng tội nhưng ừ thôi cũng… thương.

-Nè Nhật Hạ, ngày mai mày có ra ngoài ra “chỗ của tao” nữa không?

-Là “chỗ của tụi mình” chứ? Từ giờ tới hết hè mà. Sao vậy, lại định đuổi em đi chỗ khác hả?

-Mày khùng quá, mai ra đó đi, tao có cái này cho mày.

-Thiệt hả thiệt hả. – Mắt nó sáng bừng lên. – À em rủ bạn ra nữa nha.

-Thôi cho tao xin, chỗ đó đủ chật rồi.

-Chưa chật mà anh Vũ, bạn em dễ thương lắm. – Giọng nó nheo nhéo lên, quay sang nhìn cô Năm với ánh mắt cầu cứu. Tôi thừa biết không cho thì nó cũng dắt bạn ra.

-Thôi được rồi, chỉ một đứa thôi đó. Giờ tao về phụ mẹ bán hàng đây.

Trên đường về tôi không khỏi thắc mắc, bạn Nhật Hạ là trai hay gái? Ơ mà điều đáng quan tâm hơn là tôi biết tặng nhỏ gì đây, lúc nãy tự nhiên nổi hứng tặng quà cho nó. Hừm, dây dưa vào con gái đúng là phiền phức.

-Ơ, bạn mày đâu?

-A, anh Vũ tới rồi. – Nó ngẩng đầu lên, vẫn cái kiểu ngồi thu lu vẽ tranh dị hợm. – Bạn em ngồi bên cạnh em nè.

Con nhỏ này đưa tôi từ bất ngờ này tới bất ngờ khác. Ngồi bên cạnh nó là một con mèo ú mặt xệ, giống mèo ba tư lông ngắn thì phải.

-Bạn mày… đó hả?

-Dạ, Mòe.

-Mèo?

-Mòe.

-Mèo chứ?

-Em đặt tên nó là Mòe.

-Thôi được, tao ổn.

Ít ra cái tên này cũng đỡ kì cục hơn con mèo tên Chó.

-Ủa hôm qua anh nói có cái gì cho em mà?

-À đây nè. – Tôi móc trong túi ra một cây cọ vẽ với một hộp màu nước. – Thích không?

-Cũng thích. – Nhìn mặt nó không hào hứng cho lắm.

-Chê hả?

-Tại trước giờ em toàn vẽ tranh chì thôi à, làm biếng tô màu lắm. Nhưng thôi, lúc nào rảnh em sẽ dùng hộp màu của anh tô hết tất cả các tranh em vẽ.

-Ừ, muốn làm gì thì tùy mày.

Nó vội cất quà của tôi vào cặp rồi vẽ tiếp bức tranh đang dang dở. Tôi như thường lệ vẫn ngồi nghe nhạc, nhìn trời mây lãng đãng, lâu lâu lại sờ soạng con Mòe của Nhật Hạ. Con Mòe tuy mặt cau có nhưng lại dễ dãi, bọn mèo quý tộc đúng là chỉ biết ăn rồi nằm ườn ra cho con sen phục vụ.

-Ê Nhật Hạ, sao ngày nào mày cũng mang váy vậy?

-Sao anh hỏi vô duyện quá dợ? – Nó ngạc nhiên.

-Vô duyên cái đầu mày, tao thắc mắc thì tao hỏi.

-Hì hì, mẹ em nói con gái mang váy dễ thương, nữ tính.

-Nhưng đâu có đồng nghĩa ngày nào cũng mang váy?

-Ngoài váy ra em đâu có đồ nào khác.

Tôi chịu thua, không biết nên gọi là dễ thương hay kì cục nữa. Đôi khi chẳng rõ nó đang nói thật hay trêu tôi.

-Anh Vũ, em vẽ xong rồi, chở em về đi.

-Từ bao giờ tao trở thành xe ôm của mày vậy?

-Nhanh đi mà, con Mòe đói bụng rồi kìa. – Lại giở trò mè nheo với tôi.

Dưới ánh chiều tàn đầy thơ mộng, ngồi sau xe tôi là một con mòe kêu meo meo, một con nhóc đang hát ríu rít đủ thể loại nhạc.

-Anh Vũ, hát cho em nghe đi.

-Tại sao?

-Nãy giờ em hát cho anh nghe mà, tới lượt anh đó.

-Nhưng tao đâu có yêu cầu mày hát.

Ấy vậy mà tôi cũng hát, ít ra vẫn đỡ hơn nghe nó nhõng nhẽo.

“Nhìn em ngồi thu lu
Em hát về giấc mơ đã mất
Ai nhắc lại những cơn mộng xưa
Giống như mặt trăng ai cướp đi…

Nhìn con đường trong tim
Tôi hát về giấc mơ cao cao
Ai có buồn hãy nghe lòng tôi
Hãy nghe lời tôi
Biết yêu trong sáng…”

D2YBZc6

-Hihi, anh hát hay quá. Biết đàn guitar nữa là bao ngầu luôn.

-Ừa cảm ơn nhưng tao không biết đàn. – Nghe nó khen tự nhiên thấy tự hào ghê. – Mà mai lên Bạch Dinh chơi không?

-Hở? Bạch Dinh có gì chơi đâu?

-Lên đổi gió thôi, từ Bạch Dinh nhìn xuống biển cũng đẹp mà.

-Nhưng Bạch Dinh xa nhà em lắm, đi bộ không nổi.

-Mai tao qua chở mày đi, chịu hông?

-À ha, chịu luôn.

Như tôi đã nói từ trước, vướng vào con gái hết sức phiền toái. Nhưng đến ngày hôm sau tôi mới thấm thía. Tôi tới chở nhỏ Hạ như đã hẹn trước. Vừa đến nơi bỗng vang lên tiếng kêu la chí chóe của con nhỏ.

-Mấy người vừa vừa phải phải thôi, thả con Mòe ra cho tui.

Ôi trời ơi, là ba thằng cô hồn Linh, Phong, Du trong lớp tôi. Con nhỏ này làm gì gây sự với bọn trẻ trâu này vậy.

-Bọn tao không thích thả đó thì sao, nhìn con mèo mập như vậy làm thịt chắc ngon lắm.

Bẹp! Bằng tất cả oán giận, nhỏ Hạ quăng dép vào thắng mặt thằng Phong. Con nhỏ này còn “giang hồ” hơn cả tôi.

-Mày… mày đừng tưởng con gái là tao không dám đập! – Thằng Phong tức tối nói.

-Thả con Mòe ra ngay, không là tui chọn luôn cái dẹp còn lại.

Nhận thấy tình hình chiến tranh leo thang đến đỉnh điểm, tôi đành phải thò mặt ra làm bên thứ ba hòa giải.

-Ê, bọn bây ăn hiếp con gái hả?

-Anh Vũ! – Nhật Hạ mặt mừng rõ, kéo tôi lại. – Ba thằng này bắt con Mòe của em.

-Mày lui ra đi, tụi này tao quen, để đó tao lo. – Tôi cố gắng trấn an con nhỏ. – Nhỏ này bạn tao, trả con mèo cho nó đi.

-Xời, tưởng ai, ra là Vũ còm nhom. Định chơi trò anh hùng cứu mỹ nhân hả mày. Trong lớp hiền queo mà ra đây to mồm quá ha. – Thằng Phong chỉ tay về phía tôi với thái độ khinh thường.

-Giờ bọn mày có trả không?

-Gì đây, ra lệnh cho bọn tao hả? Tao lại sợ mày quá cơ, biết điều thì cút khỏi mắt tao, thằng không có cha!

-Mày thử nói lại coi?!

-Tao nói mày là thằng không có cha, thằng con hoang!

Bộp!

Trong khoảnh khắc, tôi như hóa siêu Saiyan, dùng hết sức bình sinh của cái tấm thân gầy gò này đấm vào mặt thằng Phong, làm nó ngã loạng choạng. Tôi vội giật con Mòe đưa cho nhỏ Hạ.

Bạn biết đấy, dù đây là truyện nhưng tôi cũng phải thực tế một chút. Giây phút dũng cảm của tôi kéo dài không quá lâu, sau đó ba thằng Linh, Phong, Du ùa vào đập tôi tơi bời hoa lá. Quả thật không nể tình đồng môn. Đợi ba thằng cô hồn kia đi nhỏ Hạ mới chạy tới dìu tôi đến cây chò gần đó, khóc bù lu bù loa.

-Huhu, nãy giờ em nấp ở đây, thấy anh bị đánh mà tội ghê luôn.

-Sao mày không chạy đi kêu ai đó cứu tao? – Tôi mếu mặt.

-Em có biết kêu ai đâu, cô Năm hôm nay đi vắng rồi.

-Tao chịu thua mày.

-Lúc nãy nghe bọn nó chửi anh, em tức ghê luôn.

-Ừ, tao cũng tức quá nên mới “lỡ tay” đánh bọn nó.

-Ba anh mất rồi hả?

Bỗng cổ họng không nói nên lời, tôi cúi đầu, cố gắng không cho nước mắt rơi. Tôi nhận ra mình nhớ ba, tôi thấy mình thật yếu đuối. Phải chi ba còn sống, phải chi tôi không phải cố tỏ ra mạnh mẽ.

-Nè, sao cúi mặt xuống rồi, lúc nãy nhìn anh oai phong lắm mà. Anh biết không, nếu cuộc đời ném vào mình bịch mắm tôm, thì hãy mạnh dạn kêu thêm xuất bún đậu.

-Hả? Mày đang nói linh tinh gì đó? – Tôi bật cười.

-Ý em là dù cuộc sống có bất công ra sao, có điều gì thất vọng thì cứ mặc kệ, cứ ngẩng mặt lên mà đi. Sống là phải hạnh phúc, vì hạnh phúc là mục đích của cuộc sống mà.

-Mày hay nói linh tinh nhưng công nhận lần này mày nói nhảm. Tao đang sống rất hạnh phúc đó nha.

Tôi lấy tay quẹt vội dòng nước mắt vừa lăn trên má. Thấy lòng nhẹ nhõm hơn hẳn.

-Vậy giờ đi Bạch Dinh hả anh?

-Thôi cho tao xin, ê ẩm cả người còn lên Bạch Dinh. Đi ăn bún đậu mắm tôm.

Featured

100 ngày hạ – Chương 1

Câu chuyện bắt đầu bình thường như bao câu chuyện khác, hay nói đúng hơn là tôi không biết làm sao để mở đầu câu chuyện thật đặc biệt. Ừ thì vừa hết năm học, hôm nay là ngày nghỉ hè đầu tiên. Tôi kết thúc năm học lớp 11 không thể nào tuyệt vời hơn: học sinh trung bình. Đừng hiểu lầm rằng tôi học dốt hay lười học, tôi học giỏi đều là đằng khác, đặc biệt là môn hóa và ngoại trừ môn lý. Xin được nhấn mạnh luôn, tôi CỰC-KÌ-GHÉT-MÔN-LÝ. Môn học quái đản với đủ thể loại công thức trên trời dưới đất kèm theo đó là quả táo rơi trúng đầu, ô là la… bạn đã có định luật vạn vật hấp dẫn của Newton. Có lẽ vạn vật đều hấp dẫn môn vật lí, trừ tôi ra. Nói ghét là vậy nhưng hè này tôi vẫn phải học thêm môn lý, vì năm sau là lớp 12 rồi, một năm hết sức quan trọng trong đời học sinh. Tôi chọn thi khối A nên dính phải môn quái quỷ này. Gia đình tôi không có điều kiện, nên việc học thêm với tôi là thứ xa xỉ. Ba tôi mất khi tôi đang học lớp 8, từ đó một mình mẹ phải gồng gánh chuyện kinh tế cho gia đình. Tôi có một thằng nhóc em trai đang học lớp 4 nữa, nhưng nó không phải nhân vật chính nên đừng quan tâm.

Trở lại với ngày nghỉ hè đầu tiên, tôi có thói quen đạp xe ở bãi trước vào mỗi buổi chiều rảnh rỗi. Hoàng hôn ở Vũng Tàu đẹp lắm, ở trên là bầu trời nhuộm vàng, ở dưới là sóng biển rì rào với những thiếu nữ xinh đẹp tạo dáng chụp ảnh. Một cảnh tượng có thể không trong veo nhưng bình yên đến nao lòng. Tất nhiên là tôi cũng có cho mình một chỗ ngồi lí tưởng, vừa đẹp để thoải mái ngắm hoàng hồn, vừa kín đáo để không ai vô tình tới trước giành mất “địa bàn”.

Xui xẻo thay, hôm nay có vị khách không mời mà đến, chiếm mất khoảng trời mộng mơ của tôi. Là một đứa con gái, đang ngồi thu lu, cúi gầm mặt xuống, ôi trời ơi đừng bảo với tôi là nó đang khóc chứ. Tiến lại gần, hỏi thăm nó bằng một phép lịch sự tối thiểu:

Con nhóc ngóc đầu dậy, may quá nó không khóc mà là vẽ tranh. Tôi chứa thấy ai vẽ tranh với tướng ngồi như vậy cả.

-Mày… có biết đây là chỗ của ai không?

Nó lắc đầu.

-Đây là chỗ tao hay ngồi, vậy nên có thể đi chỗ khác ngồi được không?

-Nhưng chỗ này cũng rộng mà, đủ chỗ cho 2 người đó. – Nó ngơ ngác đáp.

-Vấn đề là tao không thích. – Tôi nghiêm giọng nói.

Nó như hiểu ra vấn đề, lật đật thu gom giấy vẽ vào cặp, trả lại “địa bàn” cho tôi.

-Ê, quên cục tẩy nè mày.

Nói rồi tôi quăng cục tẩy cho nó. Con bé cúi đầu cảm ơn ríu rít.

-Mà mày tên gì?

Nó không nói tên, chỉ ngón tay lên trời. Quái lạ, con nhỏ này bị bệnh ít nói à?

-Bầu trời? Sky? Fan Sơn Tùng hả?

Nghe xong nó lắc đầu rồi bỏ về luôn.

Ngày hôm sau vẫn lại là con nhỏ, nó lì hơn tôi tưởng. Nhìn thấy tôi nó hớt hãi nói:

-Anh đợi em chút, sắp vẽ xong rồi, chỗ này đủ cho 2 người ngồi mà.

Vậy là tôi cũng chịu khó ngồi chờ, một chút của nó là 30 phút. Mà tôi ngồi nhìn cũng chẳng rõ chủ đề nó vẽ là gì nữa.

-Vẽ gì vậy mày?

-Ốc sên.

-Bộ hết thứ để vẽ rồi hả?

Nó không trả lời mà im lặng vẽ tiếp. Vẽ xong tự động dọn dẹp trả chỗ cho tôi.

-Lại quên cục tẩy nè mày. Tên gì đó nhóc?

Nó lại chỉ tay lên bầu trời.

-Bắt tao đoán nữa hả? Bầy trời? Có mây? Vân?

Nó lắc đầu ngao ngán rồi bỏ đi. Thật phiền phức. Rút kinh nghiệm, ngày mai tôi sẽ tới sớm hơn nó. Ừ thì tới sớm hơn…

-Ê, mày tới từ khi nào vậy?

-Em mới tới.

-Mày lầy vậy luôn đó hả? Thôi được rồi, tao sẽ chia sẻ chỗ ngồi cho mày. – Vừa dứt câu mắt con nhỏ tròn xoe, cười khúc khích. – Nhưng mà phải nói ra tên mày là gì, còn chỉ lên trời là tao cốc đầu à.

-Em tên Nhật Hạ.

Tôi ngớ người một lúc mới hiểu. Bây giờ đang là mùa hè, nó chỉ tay lên trời ám chỉ mặt trời mùa hạ. Cũng đánh đố nhau ghê.

-Ờ…lớp mấy rồi?

-Năm nay em lên lớp 10.

Và rồi hai đứa im lặng cho khoảng không riêng của mình. Tôi ngồi nhìn trời mây, nghe vài bài nhạc quen thuộc. Nhỏ Hạ ngồi thu lu vẽ vời, bôi bôi xóa xóa, thỉnh thoảng lại thốt lên “xấu quá, hic hic”. Thật ra có con nhỏ này ngồi cạnh cũng vui, coi như có người bầu bạn. Trên lớp tôi ít khi đi chơi với bạn bè, cũng không kết thân với ai. Một ngày bình thường của tôi là sáng đi học, chiều ôn bài, tối phụ mẹ buôn bán. Tôi thương mẹ nhiều lắm. Ngày ba mất, tôi chỉ biết khóc và khóc, rồi suốt mấy năm nay tôi không khóc thêm lần nào. Tôi hiểu rằng mình phải trở nên mạnh mẽ, giúp đỡ mẹ phần nào gánh vác gia đình, sau này còn lo cho nhóc em trai nữa. Chẹp, cuộc sống tưởng đơn giản mà mong manh đến mệt nhoài.

-Anh, xem nè. – Nó khều tay tôi. – Giống cánh đồng lúa hông?

-Ờ, cũng giống. – Con nhỏ này ngộ, ngồi ngắm biển mà vẽ cánh đồng lúa.

-À quên mất, em chưa hỏi anh tên gì. Hì hì.

Tôi chỉ tay lên trời.

-Bầu trời? Sky? Fan Sơn Tùng hả? Ui da!

-Chọc quê tao nè! – Tôi cốc đầu nó. – Không thấy trời sắp mưa hả? Tao tên Vũ.

-À ha. Tên nghe ướt át quá hen.

-Còn chậm chạp là mày ướt át đó. Dọn đồ nhanh mà về. Ủa mà xe mày đâu?

-Em đi bộ tới, anh chạy về trước kẻo mưa, nhà em gần đây, đi bộ có 10 phút à.

-Con hâm, 10 phút dưới trời mưa đủ biến mày thành con chuột cống đó. Dọn nhanh rồi tao chở mày về.

Chần chừ một lúc nó cũng chịu lên xe cho tôi chở về. Nhưng rốt cuộc hai đứa vẫn dính mưa, tôi đạp mệt muốn xỉu còn nó ngồi sau cười hí hửng như thể thích dầm mưa lắm. Mùa hạ với con mưa bất chợt như nhỏ Nhật Hạ đang ngồi sau xe tôi. Mùa hạ với những ngày tháng đáng nhớ cùng Nhật Hạ. Và tôi biết rằng, mùa hạ mà tôi yêu nhất là mùa Hạ mà em đi qua.

18623201_2128515090504167_6658360650377385643_o

Featured

Hoa hồng đỏ (Pháo hoa chóng tàn 3)

Nếu cuộc đời mỗi con người là một thước phim, không có ai viết kịch bản hay hơn số phận. Và có lẽ bằng một cách nào đó, số phận rong ruổi cho Tử Du gặp lại tôi. Song Trà quán đón vị khách mà nó hằng mong đợt suốt mấy năm qua. Trong khoảnh khắc đó, tôi ngỡ đang chạy tới ôm cô ấy vào lòng nhưng đôi chân lại ngập ngừng. Đứa bé đó tên Song Trà, gọi cô ấy là mẹ. Nhưng cha của đứa bé đó chắc chắn không phải là tôi. Mọi chuyện cứ mông lung như một trò đùa. Hàng trăm câu hỏi được đặt ra trong đầu tôi. Bao năm qua cô ấy làm gì? Bức thư để lại cho tôi lại sự thật hay giả dối? Cha của đứa bé này là ai? Tử Du đã thay đổi còn trở về đây làm gì khi tôi cũng đang có hạnh phúc cho riêng mình?-

-Sao nhìn mặt anh kì quặc vậy, không định mời khách ngồi sao?

Tử Du nói một cách tự nhiên như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

-Em ngồi vào góc kia đi.

Một chỗ ngồi theo kiểu Nhật, tôi dành riêng cho cô ấy.

-Em không ngờ mắt thẩm mỹ của anh lại tệ như vậy, màu sắc trong quán toàn là màu tím, nhìn khó chịu chết đi được.

-Vì đó là màu em yêu thích, anh thường gọi màu tím là màu nỗi nhớ. – Tôi nhếch miệng cười, giọng hờn trách.

-Lí do chấp nhận được, em chấm quán của anh 7 điểm, nhưng nhờ có sự hiện diện của em nên vớt lên 8 điểm.

Tôi im lặng.

-Bé Trà uống trà sữa dâu đúng hông, lấy cho em 2 trà sữa dâu nha.

Tôi vẫn im lặng.

-Anh đang tỏ thái độ gì vậy? Mới gặp lại nhau đã định làm em bực mình à?

Cô ấy nói như nổi đóa lên, đến lúc này tôi không thể im lặng được nữa. Tôi thừa hiểu tính cách của Tử Du, bình thường thì thật là hiền nhưng điên tiết lên thì quán trà sữa này bị phá nát mất.

-Anh đang cố giữ bình tĩnh, để xem người ngồi trước mặt anh lúc này đây có phải là Tử Du của ngày xưa không. Anh đang cố giữ lí trí, để xem em đã lừa dối anh những gì.

-Thay đổi? Lừa dối?

-Em lặng lẽ rời xa anh, bắt anh phải chờ đợi 5 năm, rồi để lại bức thư làm anh ngỡ là em đã chết. – Giọng tôi tỏ rõ sự bực tức. – Em xem anh là cái quái gì hả? 5 năm, là 5 năm đó…

Toàn thân tôi như run lên, tôi chưa từng nghĩ mình sẽ nặng lời như vậy khi gặp lại em. Đáng lẽ ra mọi chuyện nên đi theo chiều hướng khác nhưng đôi khi trong tình yêu, cảm xúc luôn chi phối con tim. Cảm xúc của tôi lúc này đây là tức giận, là hờn tủi, là tiếc nuối những tháng năm dài đằng đẳng đợi chờ.

-Còn đứa bé này nữa, nó gọi em là mẹ, tên nó là do anh đặt và đừng nói rằng nó là con anh nhé?! Chết tiệt, em nghĩ anh là thằng hề sao?

-Anh nói xong chưa? – Tử Du lạnh lùng nói.

-Xong rồi. – Tôi đáp.

-Anh vừa làm con bé sợ chết khiếp đó. Sau bao năm gặp lại anh chỉ biết nói những điều đó thôi sao? Em thừa biết anh đang ghen tức không biết bé Trà là con của ai. Thật ra…

-Em về rồi đây.

Đúng lúc ấy Nhung đi chợ về, trên tay hớn hở cầm một vật gì đó muốn khoe với tôi.

-Anh coi nè, em thấy mẫu thiệp cưới này dễ thương đó. Em lựa kĩ lắm á, chọn mẫu này nha anh.

-Cô bé này là…? – Tử Du lườm tôi.

-Chị này là bạn của anh hả? Em chào chị, em tên Nhung, vợ sắp cưới của anh già này. Hì hì.

Tử Du nhìn Nhung thật lâu sau đó quay lại nhìn bé Trà, khẽ thở dài. Tôi cúi đầu im lặng, mọi thứ trở nên phức tạp hơn trong đầu tôi. Định mệnh cuộc đời tôi là đây chứ đâu.

-Vợ sắp cưới? Ra vậy…

-Lâu lắm anh già này mới có bạn tới chơi, chị ở lại dùng cơm luôn nha. A, bé này là con chị hả, dễ thương quá!

-Thôi không cần đâu em, chị sắp phải đi rồi. – Tử Du chuyển ánh mắt sang tôi. – Jay à, hôm nay gặp lại thấy anh có cuộc sống mới, hạnh phúc mới là em vui rồi. Việc em sang Mỹ là sự thật. em cũng chưa làm chuyện gì có lỗi với anh cả, đứa bé này là con của ai anh cũng đừng bận tâm làm gì. Với em chuyện chúng ta là một kỉ niệm đẹp, đừng khiến nó thêm vỡ vụn nữa.

-Ừ. – Tôi đáp lại như kẻ vô hồn.

-Em chỉ còn ở lại Việt Nam 1 tuần nữa thôi, sau đó em tiếp tục sang Mỹ, tiếp tục cuộc sống của mình. Em từng nghĩ chúng ta sẽ tâm sự nhiều hơn khi gặp lại…mà có lẽ lúc này không ổn, với cả anh và cả chính em.

-Nhung này, chăm sóc tốt cho anh già gàn dở này nhé. – Tử Du nhìn Nhung, mỉm cười rồi dẫn bé Trà rời đi. Bỏ mặc khuôn mặc ngạc nhiên của Nhung và bộ dạng thất thần của tôi.

Gục đầu xuống bàn, những giọt nước mắt chôn giấu trong tim bấy lâu bỗng vỡ òa. Tôi cay đắng hét thật to:

-Chết tiệt! Khốn nạn! Chưa trả tiền trà sữa mà đã vội bỏ đi!

Hôm đó tôi nói Nhung đóng cửa quán sớm, không còn tâm trạng nào để buôn bán nữa. Tôi cũng kể cho Nhung biết người con gái vừa rồi là ai. Nhung ngạc nhiên khi thấy thái độ của tôi với Tử Du kì lạ như vậy, vì hơn ai hết, Nhung hiểu rõ tôi yêu Tử Du đến nhường nào.

-Là do em mà hai người thành ra như vậy sao?

-Không, không phải. Em đừng hỏi ngu ngốc như vậy.

-Giữa em và chị Tử Du, anh yêu ai nhiều hơn?

-Anh…không biết nữa. Đừng hỏi khó anh nữa có được không?

-Được, em sẽ hỏi dễ thôi. Nhìn thẳng vào mắt em, hoàn toàn nghiêm túc. Anh có bao giờ yêu em chưa?

Phụ nữ là để yêu thương, tôi luôn quan niệm như vậy. Nhưng đôi khi họ làm tôi chán ghét kinh khủng, hết người này tới người khác. Họ thường nói những lời như nắm thóp tim gan tôi, hỏi những câu làm tôi cứng họng. Câu hỏi của Nhung, tôi lại không trả lời được. Tôi thật chẳng hiểu tại sao mình lại như vậy, rõ ràng tôi sắp cưới em ấy cơ mà?

Nhung giận tôi, suốt ba ngày không nói với tôi lời nào. Cuộc sống đang dần trở lại với quỹ đạo vốn có thì Tử Du quay về, làm mọi thứ rối tung lên. Suốt ba ngày tôi trầm tư suy xét lại tất cả, về lời nói của Tử Du, về câu hỏi của Nhung. Tôi tiếp tục đi tìm Tử Du để hỏi cho ra lẽ tất cả sự thật hay tiếp tục cuộc sống yên bình với Nhung?  Thứ tình cảm của tôi với Tử Du là gì? Tôi có thật sự yêu Nhung hay chỉ xem em ấy như kẻ thay thế?

Con người luôn cảm thấy hạnh phúc gấp bội khi gần chạm đến hạnh phúc, khi có được hạnh phúc lại thấy mất mát. Tình cảm vốn mong manh là thế. Vượt qua được bão táp mưa sa, nhưng lại không vượt qua được tháng ngày êm ả. Tôi tự nghĩ mình đã đủ chín chắn để ra quyết định, dù có đau lòng đến thế nào. Nhắm mắt lại, mai lại là một ngày mới, một chặng đường mới để bước tiếp.

Tay phải tôi cầm ô, tay trái cầm bó hoa hồng, bước chậm rãi dưới cơn mưa rào mùa hạ.

-Sao anh biết em ở đây? – Nhung quay lại nhìn tôi.

-Nhưng lúc buồn em đều tới đây mà. Anh thắp nhang cho ba mẹ em nhé.

-Mới đó mà gần 5 năm rồi, kể từ ngày ba mẹ em mất.

-Ừ, chuyện buồn nào rồi cũng sẽ qua mà. – Tôi thở dài.

-Ngày trước, mẹ em thường dặn khi lớn lên, nhất định phải tìm một chàng trai yêu thương mình thật lòng…

-Nhung này, anh…

-Đáng ra bây giờ anh nên ở Đà Lạt.

Giọng nói của Nhung lúc này bắt đầu trở nên nghẹn ngào.

-Ngay khi nhìn thái độ của anh khi chị Tử Du rời đi, nhìn cách anh né tránh câu hỏi của em thì em đã biết nơi anh thật sự thuộc về. Em có thể níu giữ anh ở lại nhưng đâu thể chiếm lấy con tim anh. Vì… anh đã bao giờ yêu em đâu.

Tôi ngồi xuống, đưa tay lau những giọt nước mắt đang lăn trên má em. Cơn mưa vừa tạnh, như thể báo hiệu bắt đầu cho một kết thúc.

-Bó hoa hồng này toàn hoa hồng trắng, chỉ duy nhất một bông hoa ở giữa là hoa hồng đỏ. Suốt ba ngày qua anh đã suy nghĩ về Tử Du rất nhiều, nhiều như những bông hoa hồng trắng này vậy. Trong giây phút cuối cùng, anh thấy một bông hồng đỏ, đó là em. Từ tận đáy lòng, anh yêu em. Nhưng đối với anh, em là hoa hồng đỏ anh đặt trong tim, mãi khắc ghi trong lòng. Còn cô ấy, là hoa hồng trắng anh để cài trên túi áo, là thứ tình yêu mà anh tôn thờ. Anh muốn em… trở thành bà chủ của Song Trà quán.

Nhung ôm chặt tôi, khóc nức nở. Nước mắt tôi lại rơi như 5 năm trước, điều khác biệt là không phải vì Tử Du nữa. Hoa hồng đỏ không xấu, hoa hồng trắng không hề tệ. Điều quan trọng, dù là có hoa hồng đỏ hay hoa hồng trắng trong cuộc đời này, bạn chỉ cần làm theo những gì con tim mình chỉ bảo thì bạn sẽ hạnh phúc.

Và, tôi lại đi đến nơi tôi từng đến…

rose-729509_960_720


-Nhàn này, bé Du con cô Mục sắp đi Mỹ rồi.

-Sao đi gấp vậy mẹ, lâu rồi con chưa gặp nó.

-Nó bị bệnh, phải qua Mỹ điều trị dài hạn. Tội nghiệp, còn nhỏ mà đã mắc bệnh hiểm nghèo.

Nghe tin tôi qua nhà con bé ngay. Tôi và con bé từ nhỏ thân nhau như hai chị em, ấy vậy mà lớn lên mỗi đứa đều bận, ít gặp nhau hơn. Nhìn Tử Du buồn bã, hốc hách như vậy tôi rất buồn. Cách đây vài ngày tôi còn định gửi thiệp cưới cho nó. Hai chị em ngồi kể cho nhau nghe đủ điều, từ những kỉ niệm hồi con nít, rồi những chuyện trong tình yêu. Nghe con bé kể tôi thấy chàng trai mà nó yêu thật sự rất tốt. Tử Du chúc mừng tôi vì tìm được hạnh phúc của đời mình nhưng cũng buồn vì không thể ở lại đến ngày tôi đám cưới. Tôi bảo với nó khi qua Mỹ nhất định phải giữ liên lạc, nhưng rồi lại bặt vô âm tín.

Bỗng hai năm sau, tôi nhận được một cuộc điện thoại:

-Chị Nhàn, là em nè!

-Du hả, con quỷ, đã dặn là qua đó liên lạc với chị sao im re luôn. Bệnh tình sao rồi em?

-Hì hì, em định khi nào khỏe hẳn mới gọi cho chị. Tình hình điều trị tốt lắm chị, em sắp được xuất viện rồi.

-Tốt quá, tính khi nào về nước?

-Em chưa biết nữa, tự dưng có những thứ em muốn học ở đây, như học làm bác sĩ chẳng hạn. Với lại em nghĩ phải lúc để trở về, chị biết mà, em có lời hứa 5 năm đó.

-Trời đất, em định bắt cậu kia chờ 5 năm thật hả, nhóc khùng này.

-Haha, lỡ hẹn ước rồi nên đành tiếp tục đợi vậy, em còn trẻ mà. À cuộc sống gia đình chị sao rồi?

-Báo cho em tin vui, chị đang có em bé, là con gái, được 7 tháng rồi.

-Woa, thích nha, em bé tên gì vậy chị?

-Chị chưa biết nữa, em có tên nào hay hông? À chị có ý này, chị muốn em làm mẹ đỡ đầu của con chị, chịu hông?

-Chịu một ngàn lần luôn, haha thích quá. Em cũng có tên cho con chị rồi đây.

-Tên gì?

-Song Trà.

Tôi mỉm cười, quả là một cái tên đẹp.


Câu chuyện về hoa hồng đỏ, hoa hồng trắng có rất nhiều. Trong “Hoa hồng đỏ, hoa hồng trắng” Trương Ái Linh có viết thế này: “Có lẽ bất kỳ người đàn ông nào đều từng có hai người phụ nữ như thế này trong đời, ít nhất là hai. Cưới một đóa hồng đỏ, lâu dần, nàng thành vết máu muỗi trên tường còn hồng trắng vẫn là ánh trăng sáng. Cưới đóa hồng trắng, nàng như hạt cơm dính trên áo còn hồng đỏ là nốt ruồi chu sa trên ngực.”

Nhưng nghịch lý ở chỗ, người đàn ông thường biết ơn trân trọng hoa hồng đỏ và rồi đi cưới hoa hồng trắng.

Thứ tình cảm làm trái tim xáo động, người được yêu lại quá hững hờ.

Featured

Pháo hoa chóng tàn (2)

Mưa, mưa cứ rơi lất phất, cũng giống như giọt nước mắt anh rơi ngày hôm ấy, thê lương buồn bã. Anh cúi đầu nức nở, phải chăng lúc này trong lòng em cũng đau khổ tột cùng? Xin em hãy tha thứ cho anh vì sự yếu đuối này. Thứ cho anh không thể đứng trước nơi em yên nghỉ, hát tặng em bài hát em yêu thích nhất. Thứ cho anh không thể mang tặng em những bông hoa hướng dương tươi đẹp nhất. Thứ cho anh không thể cùng em viết nên câu chuyện cổ tích tình yêu mà em hằng mong muốn. Anh không thể, thực sự không thể.

Đêm Noel, trên phố ngập tràn sự ấm cúng lãng mạn. Các cặp tình nhân cứ vô tình lướt qua, anh lặng thinh bước thật nhanh về quán trà sữa, nơi này suốt 5 năm qua vẫn đợi em đến ghé thăm. Mười năm trước, anh không quen biết em, để rồi gặp gỡ, tương ly rồi lại tương phùng…và mười năm sau anh không bao giờ có thể gặp được em nữa. Con người sống giữa mông lung của thực tế và ảo tưởng. Anh đã ảo tưởng rằng mình có thể mang cho em hạnh phúc, đợi chờ em quay về dù là cả một đời anh vẫn đợi. Nhưng thực tế quá đỗi tàn nhẫn. Sau tất cả mọi chuyện, dù đúng dù sai, trong lòng mỗi người điều không còn vẹn toàn như trước. Liệu vào ngày này năm sau, anh sẽ vẫn khóc vì em hay là anh hiểu ra giọt nước mắt của mình, nếu không rơi vì em thì cũng sẽ rơi vì người khác mà thôi?

Chap 27-33

-Anh chủ, sắp sang năm mới rồi đó.

-Thì sao?

-Đừng làm bộ mặt đưa đám nữa chứ sao. Từ hôm đi Đà Lạt về anh buồn hoài vậy?

-Sao biết anh buồn?

-Làm gì có quán trà sữa dành cho nít nào mở bài “Bài không tên cuối cùng” suốt ngày?

Tôi cười. Con bé này càng lớn càng tinh ý. Nó tên là Nhung, mọi người thường hay gọi là Nhung vịt vì bộ đồ con vịt nó thường mặc. Nhung là một đứa chịu khó, dễ tính nhưng lại ít tiếp xúc với người lạ, hầu như nó chẳng nói chuyện với ai ngoài tôi. Ba mẹ con bé mất cách đây 4 năm, người thân cũng chẳng còn ai. Mẹ tôi xin cho nó vào quán phụ tôi bán trà sữa. Ấy vậy mà cho đến bây giờ nó là nhân viên đầu tiên và cũng là nhân viên duy nhất của tôi.

-À Nhung này, kể từ ngày mai em không cần mua hoa thược dược về cắm nữa nha.

-Sao vậy anh? Không đợi chị kia nữa hả?

-Ừ.

-Buồn vậy.

-Buồn cái gì, càng lớn càng nhiều chuyện đó “vịt”.

-Em buồn vì từ nay không còn được cắm hoa nữa.

-Yên tâm, anh cho em cắm hoa khác. Em biết hoa oải hương không?

-Oải hương là hoa Lavender đó hả anh? Ở đây đâu có hoa đó. – Con bé gãi đầu.

-Em mua ở đâu cũng được, miễn là có oải hương về cho anh.

-Hầy, anh đừng giận cá chém thớt vậy chớ. Em thừa biết anh bị chị kia “đá” nhưng đừng tự khổ mình hại người như vậy.

-Cái con bé này…-Tôi lẩm bẩm. Dạo này biết châm chọc tôi cơ đấy.

-Nhưng như vậy em thấy tốt cho anh hơn.Anh nên tìm ai đó tốt hơn, không khiến anh phải chờ đợi vô nghĩa nữa.

-Em chưa từng yêu ai nên không hiểu đâu. – Tôi lắc đầu.

-Em chỉ hiểu rằng anh chắc chắn không phải là người hoàn hảo, trên đời này cũng không có người nào cứ nhất định cần một người khác bầu bạn mới có thể sống một quãng đời hạnh phúc, hãy mở rộng lòng mình, vứt bỏ đi mọi u ám, đón ánh mặt trời chói lọi, không có gì là không thể phải không anh?. Cũng giống như cảnh đẹp của Đà Lạt, chúng ta rất yêu thích, nhưng ai có thể vì yêu thích mà chiếm lấy làm của riêng mình? Yêu nó, chi bằng buông tha nó. Khi mất đi rồi, ta mới thật sự h iểu được thế nào là “có mãi mãi”.

-Sao tự dưng hôm nay nói chuyên hay vậy?

-Hehe, dạo này em đọc truyện ngôn tình đó.

-Bé vịt năm nay 21 tuổi rồi ha.

-Dạ, sao anh?

-Kiếm người yêu đi chứ sao, không thấy buồn hả. Anh thấy vài khách vào quán cũng để ý em đó.

-Em sống một mình quen rồi, kể từ ngày ba mẹ mất em đâu còn ai thân thuộc nữa. Hằng ngày nhìn bọn nhỏ uống trà sữa là em vui rồi.

-Đời người vốn dĩ ngắn ngủi, tuổi xuân thì có hạn, cứ yêu đi khi còn có thể. Anh xem em như người thân trong gia đình, nếu muốn có thời  gian để hẹn hò thì cứ nói với anh, dù gì công việc trong quán cũng chẳng nhiều.

-Câu đó nói cho anh thì đúng hơn, sắp thành ông già 30 rồi đó. Hiện tại em chỉ muốn cùng anh bán trà sữa thôi.

-Bán trà sữa với anh cả đời luôn hả? – Tôi trêu.

-Ai thèm! Em đi làm việc tiếp đây. – Con bé quay đầu hờn dỗi. – Mà thực ra em cũng đang đợi một người, đợi đến độ cánh hoa thược dược ngoài kia cũng đã úa tàn.

Xét về tính cách Nhung có gì đó giống với Tử Du, kì lạ khó đoán. Hoặc cũng có thể do tôi chẳng tài nào hiểu được tâm lí con gái. Mà cũng ngộ, suốt ngày nó chỉ quanh quẩn trong quán tôi, thì nó đang đợi ai?

Mùa xuân đã sang, bỏ lại cơn mưa lạnh buốt của mùa đông Đà Lạt. Cầm trên tay tấm thiệp cưới Tử Du để lại, tôi suy nghĩ rất nhiều, tên cô dâu trên tấm thiệp này có nên thay đổi. Tử Du à, em sẽ không giận anh chứ?

Đợi chờ làm gì chỉ hoài công
Anh không phải tuyệt thế vô song
Đi một vòng trên con phố đông
Anh rồi cũng hóa thành hư không…


 

Em đã tới, thành phố của anh, đi qua con phố ta từng đến. Tưởng tượng về những ngày tháng không có em bên cạnh, anh sẽ cô đơn đến chừng nào. Liệu anh có đột ngột xuất hiện không nhỉ, nơi quán café góc phố này. Em và anh sẽ vui mừng biết nhường nào, cùng ngồi kể cho nhau nghe những năm tháng đã qua. Em thật sự muốn gặp lại anh một lần, nhìn anh đã thay đổi ra sao. Nhưng em sẽ bắt đầu thế nào khi gặp lại? Liệu anh sẽ tha thứ cho em sau tất cả?

-Mẹ ơi, giỏ hoa mẹ đang cầm tên gì vậy?

-Hoa oải hương đó con. Đà Lạt có nhiều hoa này mà.

-Hoa này thơm quá mẹ ha.

-Ừa. Con nhớ cho kĩ nha, hoa thược dược là hoa tương ly, hoa oải hương là hoa tương phùng.

-Dạ, con nhớ rồi.

-Con thấy ở đây có đẹp không?

-Dạ Đà Lạt đẹp hơn, nhưng mà ở đây ít lạnh hơn. Sao mình lại tới đây hả mẹ, con nhớ nhà.

-Nơi này hồi nhỏ mẹ từng ở đó, hết hôm nay mình về lại Đà Lạt nha con.

-Á, mẹ nhìn kìa. Đằng đó đó, cũng có hoa oải hương.

Tôi ngạc nhiên, Lavender sao có thể mọc ở nơi này. Và càng ngạc nhiên hơn khi nhìn tên quán – Song Trà. Là tình cờ hay định mệnh, là nụ cười hay nước mắt, suốt 5 năm qua anh đã ở đây đợi em sao? Tôi run cả người vì bồi hồi hạnh phúc.

-Mẹ, mẹ ơi, mẹ sao vậy? – Con bé nhéo tôi.

-Aaa, mẹ xin lỗi. Con này, muốn uống trà sữa hông?

15267829_1112404042213425_5438375657804400298_n


 

-Em đi ra chợ chút nha, sắp hết thạch phô mai rồi.

Nhung ôm lấy tôi rồi vội vàng chạy đi mất. Tôi và Nhung đã chính thức yêu nhau. Hai con người cô đơn và cô độc đã tìm thấy nhau. Rốt cuộc tôi cũng chỉ là kẻ tầm thường, không thể chờ Tử Du đến cả cuộc đời được. Con người luôn cần tình yêu để lắp đầy khoảng trống trong trái tim. Bên cạnh Nhung, tôi cảm thấy vui vẻ, ấm áp như ngày xưa. Đến cuối năm, hai đứa sẽ làm đám cưới. Tôi muốn Nhung được có lại cảm giác của một gia đình, thứ em ấy đã mất đi. Gia đình tôi cũng ủng hộ chuyện này, tôi không còn nhỏ nữa, năm nay đã 28 tuổi, lại là con trai duy nhất trong nhà. Đến cuối cùng, tôi cũng lựa chọn quên Tử Du đi, tiếp tục sống vì tương lai, vì những điều mới mẻ hơn của cuộc sống.

-Chú ơi, con muốn uống trà sữa dâu.

Một cô nhóc khoảng 3 tuổi chạy lon ton vào quán tôi.

-Con có tiền hông? – Tôi trêu.

-Con hông có nhưng mẹ con có. – Cô bé ngờ nghệch đáp.

-Tên con là gì?

-Dạ là Song Trà.

Trái tim tôi lại rộn nhịp sau những tháng ngày dài âm thầm chờ đợi, như một hằng tinh ngập chìm trong nước mắt.

-Tên con đẹp lắm. – Tôi xoa đầu con bé. Tên của con trùng với tên quán của chú đó.

-Thật hả chú, mẹ con cũng nói tên con đẹp. – Con bé cười tít cả mắt.

-Vậy mẹ của con đâu? – Tôi hỏi.

-Mẹ con đang đứng ở ngoài kìa. – Nó đưa tay chỉ ra phía cửa quán.

Một người phụ nữ bước vào, mái tóc nhung huyền dài ngang vai, ánh mắt quen thuộc nhìn tôi và nở một nụ cười.

-Jay, đã lâu không gặp.

-Tử Du, đã lâu không gặp.

Như nàng đang bước qua cánh cửa kiếp trước

Về với hồng trần cùng ta dạo bước trọn đời.

 

 

Phần này được lấy cảm hứng từ bài Đã lâu không gặp. Lâu rồi mới nghe được một bài hát dù nghe đến nhiều lần vẫn cảm thấy cảm động.

我多么想和你见一面 看看你最近改变…

Featured

Anh ấy Cô ấy

Anh lạc mất em giữa đêm lạnh giá

Đường hai ngã, ta thành người xa lạ

Em rẽ trái, lặng nhìn anh rẽ phải

Anh đứng lại, nghĩ rằng mình đã sai.

Em chia tay anh trong đêm đông buồn

Anh hỏi em, gương mặt chút vấn vương

“Gọi nhau thế nào nếu ta chung đường?”

Em đáp lại, ba chữ “Người từng thương”.

Không thể mở lời

-Anh có còn yêu em không?

chidep

Ba năm trước, anh ấy 22 tuổi, hơn cô ấy 1 tuổi.

Ba năm trước, cô ấy đã hỏi anh ấy như vậy.

Lúc này đã 11h đêm, anh ấy và cô ấy vẫn đứng cạnh nhau nhưng chẳng thể nói thêm lời nào. Một người bận bơ vơ dưới ánh đèn với điếu thuốc chưa tàn. Một người bận lạc lõng giữa môi hôn những đôi nhân tình, rồi bất chợt nhận ra mình cô đơn biết chừng nào. Họ quá bận, bận đến nỗi quên cả cảm giác yêu thương. Cái họ cần lúc này, là một người đủ can đảm để cất lên lời chia tay.
– Anh chỉ sợ rằng, mai này tim em rảnh rỗi, lúc ấy gặp nhau như người dưng ngược lối.
– Em cũng sợ rằng, mai này tim anh rảnh rỗi, lúc ấy gặp nhau em bên ai khác rồi…

Cô ấy chia tay anh ta như một hệ quả tất yếu.

Ấy vậy mà bây giờ hai người họ lại ngồi cạnh nhau cùng tách cafe sữa nóng.

-Ba năm qua em sống thế nào?

-Suốt chừng ấy thời gian mới gặp lại mà anh chỉ hỏi được câu nhạt nhẽo vậy thôi hả?

-Không lẽ em muốn anh nói những câu đại loại như “Chết tiệt, chia tay rồi còn quay lại ám anh chi vậy?”

-Haha, thôi em đùa mà. Em chỉ muốn hai đứa mình không quá bối rối khi gặp lại nhau.

-Anh cũng đùa mà. – Anh ấy cười.

-Trái tim em vẫn bận rộn, bận hơn cả ngày xưa. Em như thể bị cuốn vào vòng xoáy công việc, không thoát ra được. Đi làm về chỉ quanh quẩn trong phòng, ai ngỏ lời làm quen cũng từ chối.  Vui  buồn không như ý muốn, cô đơn cứ như đi kèm em vậy.

-Vốn dĩ con người em là vậy mà, có bao giờ chịu sẻ chia tình cảm với ai đâu. Ngay cả đó là anh của ba năm trước.

-Em có kì quặc quá không?

-Cứ thế này thì ai thương hả em?

Cô ấy thở dài, cảm tưởng như một phần thanh xuân đã trôi đi vội vã. Anh ấy nhìn cô ấy, nhìn người từng thương, ánh mắt vấn vương nỗi buồn.

-Vậy còn anh, trái tim anh có còn bận rộn?

-Anh vẫn là anh của ngày trước đó thôi. Đến công ty lúc 8h sáng, ra về lúc 6h chiều, cứ như vậy từ thứ hai tới thứ sáu. Vẫn xem MU đá vào mỗi cuối tuần, vẫn thích nghe Trung Quân hát, vẫn thường chạy loanh quanh thành phố. Chỉ khác là…

-Khác gì?

-Người làm những việc đó cùng anh không còn là em nữa, là cô gái khác.

-Có thể kể em nghe về cô ấy không?

-Người thương của anh cũng đẹp như em vậy. Cũng đeo kính, cột tóc đuôi gà, nói giọng Hà Nội. Cơ mà nấu ăn dở tệ, lúc nào cũng than thở lại còn hay nói bậy nữa. Nhưng anh lại thích nhất điểm đó của cô ấy, luôn thẳng tính, vui buồn đều thể hiện ra mặt.

-Ngày trước, ở bên cạnh anh rất vui, chắc cô ấy cũng cảm thấy như vậy.

-Anh luôn tin rằng, yêu phải một người nhất định phải làm cho người ấy tin rằng thế gian này tươi đẹp biết bao.

-Thế quái nào ngày xưa em lại chia tay anh nhỉ?

-Có thể lúc đó anh chưa đủ tốt hoặc có lẽ… cả hai ta chưa đủ chín chắn để thấu hiểu cảm xúc của nhau. Anh xin lỗi vì không thể thực hiện những gì mình từng hứa. Anh từng chỉ mong được ngắm em ngủ say, lặng nghe em nũng đến suốt cuộc đời.

-Anh không việc gì phải xin lỗi, ngay cả bây giờ em vẫn tin rằng việc chúng ta chia tay lúc đó là đúng đắn. Em chỉ tiếc rằng, nếu em yêu anh vào khoảng thời gian khác, chắc rằng kết quả sẽ khác.

Đồng hồ điểm 11h, gió mùa đông lại thổi vào hai trái tim đang bồi hồi nhớ về chuyện xưa cũ. Họ gần như đã nói hết những điều chất chứa trong lòng suốt ba năm qua.

-Vẫn câu hỏi cũ, ba năm trước anh chưa trả lời được. Anh có còn yêu em không?

Anh ấy lấy trong túi áo khoác một mảnh giấy.

-Anh đã giữ mảnh giấy này suốt ba năm qua, câu trả lời tất cả nằm trong đó.

Nội dung trong đó chỉ vỏn vẹn sáu câu thơ

“ANH tìm em giữa mùa đông lạnh giá

ĐÃ quên rồi lời hứa không chia xa

HẾT đông xuân qua nếu em còn nhớ

YÊU thương đôi ta vẫn chưa phải nhòa

EM hãy về bên anh như gió lạ

RỒI nắng hạ sẽ sưởi ấm tình ta.”

-Anh đã hết yêu em rồi.

Anh ấy vẫn luôn hài hước như vậy, luôn làm cô ấy cười, ngay cả là lúc từ chối. Hai con người yêu nhau, làm khổ nhau, lạc nhau để rồi lại tìm kiếm nhau. Nhưng thứ họ tìm thấy được là sự trưởng thành để nhận ra rằng: đừng tìm mãi những điều vô nghĩa.

Anh ấy Cô ấy 16/09/2017

https://www.youtube.com/watch?v=h5UATkluWtU

 

 

Featured

Nghe tiếng mưa rơi

16683858_1187360394717789_1194178264091383221_n

“Yêu quái tụ hội”, đó là lời tôi thốt lên khi nhìn lên bầu trời xám xịt như sắp sà xuống chân trời. Vậy là cảm hứng viết truyện ngắn của tội lại bị gián đoạn. Thói quen mỗi chiều rảnh rỗi của tôi là dạo ra nhà thờ Đức Bà, nhìn ngắm mọi thứ diễn ra xung quanh để lấy cảm hứng viết truyện ngắn. Đừng hiểu lầm, tôi không phải nhà văn gì cả, đơn giản tôi chỉ muốn đưa những tâm tư của mình hoặc câu chuyện của người khác được kể lại theo chiều hướng khác. Xung quanh tôi toàn những câu chuyện buồn không tên. Cảm giác cầm bút và tự vẽ nên thế giới cho riêng mình cũng thú vị đấy chứ.

Đang loay hoay thu dọn sấp truyện ngắn thì cơn mưa ập đến. Một cơn mưa nặng hạt. Lúc này đã quá trễ để tìm chỗ trú mưa. Tôi ướt thì không sao chứ tập truyện ngắn có mệnh hệ gì chắc tôi đổ bệnh mất. Bỗng cơn mưa ngừng rơi.

-Ơ, quái lạ… – Tôi thì thầm

Phải, cơn mưa đã ngừng trơi trên đầu tôi, ngoài đường vẫn mưa trắng xóa. Hóa ra có người lẳng lặng đứng bênh cạnh che ô cho tôi, một người xa lạ, lại còn là con gái. Thật là ngại quá đi mất.

-Cảm ơn. – Tôi nói lí nhí.

-Không có gì. – Cô ta đáp lại.

Giữa màn mưa mây mù giăng lối, tôi và cô gái lạ yên lặng đứng nhìn cuộc sống đang đổi thay. Tôi thấy mọi người đang chen lấn chạy mưa, còi xe in ỏi. Thấy bà cụ già bên gánh hàng rong ướt đẫm. Thấy cô bé bán vé số đứng nấp dưới tán cây bên kia đường. Thấy mình trước những suy tư về tương lai, định hướng, tiền bạc. Thấy cô gái đứng kế bên mình có ánh mắt đượm buồn. Dưới cơn mưa, ai cũng có cho mình một nỗi buồn thật đẹp.

-Ăn kẹo không?

Cô ta chìa tay về phía tôi, một viên kẹo màu xanh lam. Tất nhiên là tôi không thể từ chối.

-Vừa che ô cho mình, vừa cho mình kẹo, cậu cứ như nàng tiên xuất hiện trong mưa.

-Hì, thói quen thôi.

-Thói quen?

-Người lang thang thường chuẩn bị cho mình một cái ô. Và đừng gọi mình là nàng tiên, hãy gọi mình là Iris(*).

Tôi mỉm cười.

-Cậu biết tiếng Hy Lạp à?

-Đủ để tự đặt cho mình biệt danh.

-Vậy gọi mình là Bonbon(**) nhé.

Iris mỉm cười.

-Cậu biết tiếng Pháp à?

-Đủ để viết truyện ngắn.

Cơn mưa lúc này đã vơi dần, để lại cơn gió lạnh thổi qua tai.

-Đến lúc phải đi rồi, có duyên sẽ gặp lại. – Iris thu chiếc ô vào trong túi xách nhỏ.

Tôi vẫy tay chào. Cơn mưa vừa đi qua, cầu vồng đã hiện hữu…ngay trước mắt tôi.

Capture

(*) Iris trong tiếng Hy Lạp nghĩa là cầu vồng

(**) Bonbon trong tiếng Pháp nghĩa là viên kẹo

Hôm sau tôi quyết định không “đóng đô” ở nhà thờ Đức Bà nữa, có lẽ hồ Con Rùa sẽ hợp phong thủy với tôi hơn. Tôi đang trong “kì nghỉ” dài hạn, chán nản công việc, đang tìm định hướng mới, không khí náo nhiệt ở hồ Con Rùa chắc sẽ giúp tôi vui hơn. Điều buồn nhất là…

-Yo, Bonbon!

Là Iris. Trời không mưa nhưng cô ta vẫn mang ô, để che nắng chăng?

-Chào, lại gặp nhau ha.

-Cậu hay lảng vảng quanh đây nhỉ, đang làm gì vậy?

-Viết truyện ngắn. Còn cậu?

-Lang thang vẽ vời. Hôm nay chắc mình sẽ ngồi đây vẽ.

Hai đứa ngồi cạnh nhau, im lặng với khoảng không gian của riêng mình. Tôi khẽ liếc nhìn, Iris đang vẽ một tòa tháp, trông cũng khá đẹp.

-Nhìn này, đẹp không? Tháp Eiffel đó. – Iris giơ bức vẽ sang tôi, tự hào khoe.

-Ừ đẹp, nhưng ngồi ở hồ Con Rùa để vẽ tháp Eiffel có phần hơi kì lạ. – Tôi cười.

Iris chau mày, có lẽ tôi nhỡ mồm.

-Mình đọc truyện của cậu được không?

-Được. Mà báo trước là không hay ho lắm đâu.

Nói rồi tôi đưa tập truyện ngắn cho Iris. Cô ấy cũng đưa tập tranh vẽ cho tôi. Một trao đổi thú vị. Iris vẽ khá nhiều, dưới mỗi bức tranh đều có chú thích. Nào là cây Cô Đơn Đà Lạt, cầu Ánh Sao Quận 7, hoàng hôn tháng 8, chiều mưa tháng 6… Quả đúng là một con người thích lang thang.

-Woa, cậu là người sáng tác truyện nổi tiếng “Pháo hoa chóng tàn” hả? – Iris la lên.

-Không không, đó là của nhà văn Chip Lượng mà. Pháo hoa chóng tàn của mình là câu chuyện khác hẳn, kể về hai đứa trẻ nghèo ở quê mong thấy pháo hoa, đến khi trưởng thành lên thành phố thì nhà nước lại không bắn nữa. – Tôi phân trần.

-Cậu là nhà văn hiện thực phê phán xã hội à? – Iris nhìn tôi cười tủm tỉm.

-Không hẳn…mà thực ra cũng đâu phải nhà văn.

-Viết như vậy đọc chán chết đi được, sao không thử viết truyện tình cảm?

-Mình không phải tuýp người lãng mạn.

-Hỏi thêm một câu nữa được không?

-Nãy giờ cậu hỏi hơi nhiều rồi đó. – Tôi cười.

-Giữa cô gái yêu cậu năm 20 tuổi và cô gái yêu cậu năm 25 tuổi, cậu chọn ai?

-Muốn mình trả lời theo con tim hay lí trí?

-Lí trí.

May quá, trước giờ con tim tôi đã yêu ai đâu.

-Mình chọn cô gái năm 20 tuổi. Con trai năm 20 tuổi chẳng có gì trong tay cả, người con gái chấp nhận yêu mình lúc đó chẳng phải quá tuyệt vời sao. Vả lại 20 cũng là độ tuổi đẹp nhất của con gái.

Vừa dứt câu, tôi nghe được tiếng thở dài. Một lần nữa, tôi lại thấy ánh mắt đượm buồn của cô ấy.

-Nhà văn đúng là nhà văn, chỉ toàn nói trúng nỗi buồn của người khác.

Nói rồi cô ấy quay đầu vẫy tay chào tôi và đi thật nhanh. Tôi và Iris, hữu duyên, không hữu ý.

Suốt một tuần sau đó, tôi không ra hồ Con Rùa viết truyện ngắn nữa. Viết gì thì viết, trước tiên phải lo cho cái bụng của mình đã. Những cuộc hẹn phỏng vấn công việc chiếm hết tâm trí tôi. Đôi lúc, tôi cũng thử viết nghĩ trong đầu mình nên viết một câu chuyện tình như thế nào, nhưng chỉ toàn nghĩ đến những kết thúc không có hậu.

Lại một chiều mây xám xịt, sau khi giải quyết hết tất thảy lo toan bộn bề âu sầu phiền não ưu tư (ngắn gọn hơn là đậu phỏng vấn), tôi quyết định dạo ra hồ Con Rùa. Chỉ đi dạo thôi, không viết truyện ngắn gì cả. Tất nhiên là phải mang theo ô, chẳng có thiên thần thứ hai như Iris xuất hiện bên cạnh tôi khi trời mưa đâu. Khi mà cả thế giới gấp rúc chạy trốn khỏi cơn mưa, tôi lại thong thả đón nhận nó, như vậy có được gọi là lãng mạn không?

Một cặp tình nhân đang cãi vả ở hồ, cô gái dùng cử chỉ như muốn chàng trai biết khỏi thế gian ngay lập tức. Chàng trai giận dữ quay đầu bỏ đi, mặc cho trời mưa sắp đổ ầm xuồng đầu cô gái. Cô gái đó là Iris. Bầu trời lại khóc nữa rồi.

-Người lang thang hôm nay không mang ô sao?

Iris ngẩng đầu lên và nhận ra tôi. Tôi đã che ô nhưng mưa vẫn cứ rơi trên khóe mắt cô ấy.

-Mưa hoài như vậy làm sao thấy được cầu vồng, Iris? – Tôi nói và đưa cô ta khan giấy.

-Cảm ơn. – Iris sụt sịt.

-Có thể kể mình nghe được không? Anh ta là bạn trai cậu à?

-Đã từng thôi. Mình yêu anh ta năm 20 tuổi, đến khi ra trường, có công việc ổn định anh ta chia tay, quen một cô gái khác xinh đẹp, giàu có hơn. Cách đây hai tuần, anh ta chủ động liên lạc và muốn quay lại.

-Và cậu đồng ý?

-Ừ, mình mềm lòng quá.  Nhưng vừa chia tay rồi.

-Tại sao?

-Mình phát hiện ra anh ta chẳng thành thật chút nào cả. Ngoài mặt muốn quay lại với mình nhưng vẫn tán tỉnh nhiều cô khác. Lúc nào anh ta cũng bảo sẽ thay đổi, nhưng mà có làm được đâu. Người như vậy có đáng để tha thứ?

Tôi im lặng. Nhưng không im lặng được lâu, khuôn mặt Iris như đang năn nỉ câu trả lời từ tôi. Câu trả lời của người ngoài cuộc.

-Le prix d’Amour, c’est seulement Amou. Il faut aimer si l’on veut etre aimé.

-Tiếng Pháp à?

-Nghĩa là “Tình yêu phải được trao đổi bằng tình yêu. Ai muốn được yêu đều phải biết yêu thương”. Dẫu biết là không dễ để quên người mà mình dành hết yêu thương cả một quãng đời, nhưng tình yêu là gia vị để cuộc sống thêm tươi đẹp chứ không phải làm ta thêm ưu phiền. Mình nghĩ cậu đã tự có cho mình câu trả lời rồi đúng không?

Mưa chưa tan, cầu vồng đã xuất hiện. Iris cười. Thật đẹp.

-Bonbon này, cậu có khiếu làm nhà văn đó.

-Không dám. – Tôi ngượng ngùng.

-Theo mình, nhà văn là người không cần có tài năng hội họa, vẫn vẽ ra cho người ta thấy cuộc sống này vẫn tươi đẹp.

-Nói như vậy cậu cũng là họa sĩ đấy. Họa sĩ là người trang trí cho câu chuyện của nhà văn thêm rực rỡ.

-Thật không?

-Muốn đọc truyện ngắn lãng mạn đầu tiên mình viết không, lấy cảm hứng từ tranh của cậu đó.

-Tên truyện là gì?

-Hoa Diên Vĩ ở Paris.

Iris cũng có nghĩa là hoa Diên Vĩ.

10882120_671258159661351_6337541441515296416_n

Featured

Pháo hoa chóng tàn

13040925_930346990419132_5583754154356219162_o


19-11-2012

 

-Nè, em có biết con đường nào đắt nhất cuộc đời không?

-Hơ, sao hỏi ngộ vậy? Đường đời hả?!

-Anh cũng chẳng biết, có người đố anh như vậy.

-Chắc là một câu đố mẹo, nghe cũng thú vị đó. Khi nào tìm ra câu trả lời thì nói cho em biết.

Tử Du khẽ đung đưa người theo tiếng nhạc, vuốt vuốt mái tóc nhung huyền dài ngang vai. Không gian yên tĩnh, vài bản nhạc êm dịu, một ít bánh ngọt, như vậy là quá đủ cho cuộc hẹn hò của chúng tôi.

-Ah, anh xem này – Tử Du kéo tôi lại. Makoto Shinkai sắp ra phim mới, tên phim là “The Garden of words”, năm sau công chiếu rồi.

-Hi vọng sẽ không buồn như 5cm/s.

-Nếu được ra rạp xem phim của Shinkai sẽ tuyệt lắm nhỉ. Hình ảnh trong phim còn đẹp hơn cả ngoài đời thực – Cô nàng háo hức.

Em mà ra rạp xem chắc khóc bù lu bù loa lên mất – Tôi cười khẩy. Nhưng đến giờ anh vẫn ám ảnh đoạn kết của 5cm/s đấy.

-Bình thường thôi. Số mệnh không cho hai nhận chính ở bên nhau. Ai sinh ra cũng có cho riêng mình một số mệnh. Đến đôi giày ta mang còn có số mà.

-Chẳng phải số giày con người cũng thay đổi theo thời gian sao. Không nên áp đặt số phận hay định mệnh cho bản thân hay bất kì ai cả.

-Xì, vậy ra đó là nhẫn đạo của anh hả? – Tử Du nhìn tôi nguýt dài một cái.

-Haha, em nhiễm Naruto quá rồi đó. – Cả tôi và Tử Du đều thích đọc Manga, đặc biệt là Naruto.

-Chẳng biết bao giờ mới kết thúc nữa. Nhưng chắc chắn Naruto của em sẽ xử đẹp Sasuke của anh. – Lại tiếp tục nguýt tôi

-Rồi rồi, anh sẽ thua. Rốt cuộc điều em muốn hỏi anh hôm nay là gì?

-Cuối tháng sau là Noel đó, anh có rảnh không? Về quê em chơi!

-Đi Đà Lạt hả?! Chưa biết nữa, cuối năm anh bận nhiều công việc lắm.

-Ráng thu xếp nha, mình chỉ đi có một ngày thôi.

Một đề nghị thật kì lạ, nhưng tôi vẫn chấp nhận. Ai có thể từ chối đi chơi riêng với người yêu chứ?

24-12-2012

7h sáng, chúng tôi đặt chân đến Đà Lạt. Cảm giác đầu tiên là…lạnh không tưởng. Sau nhiều năm sống ở Sài Gòn – nơi chỉ có hai mùa là mùa nóng và mùa nóng hơn, giờ đây giữa thời tiết khoảng 15 độ C, tôi cứ nghĩ mình đang ở Bắc Cực vậy. May mà tôi nghe lời Tử Du mang theo nhiều áo ấm.

Không khí Noel Đà Lạt khác hẳn Sài Gòn, một vẻ đẹp lãng mạn pha chút trầm buồn. Những cây thông được trang trí, hàng cải trắng mọc ven đường, một chút gió, chút sương, chút lạnh tê tái đủ để người ta lưu luyến mãi không rời.

Trung tâm thành phố rực rỡ những sắc hoa, em dẫn tôi đi dạo quanh Hồ Xuân Hương, đến trường cấp 3 em từng học, đi ngang qua quãng trường đang được xây dựng, một nụ hoa khổng lồ sắp được hoành thành giữa trung tâm thành phố. Em nắm lấy tay áo tôi, còn tôi nhét tay vào túi quần, cùng nhau đi đến cuối cùng con đường Trần Phú, ghé vào quán trà nhỏ và nhâm nhi một cốc trà gừng. Chỉ vậy thôi mà mùa đông trở nên ấm áp lạ thường.

Buổi chiều, chúng tôi rời trung tâm thành phố, đón xe đến hồ Tuyền Lâm ngắm hoàng hôn. Không gian ở đây vừa bình yên lại quyến rũ, hệt như một bức tranh phong thủy hữu tình.Tử Du nhìn tôi thật lâu, khẽ cười. Ánh mắt nụ cười đó mãi sau này tôi không bao giờ quên.

-Em muốn hát tặng anh một bài, không có lần sau đâu, anh hãy nhớ kĩ giây phút này.

Tử Du nhắm mắt lại, giọng hát em cất lên. Một bài hát nhạc hoa, tôi không hiểu lời nhưng giai điệu có vẻ buồn. Khúc nhạc hòa cùng nắng chiều dịu dàng, để mình gần lại mãi. Hát xong, em lại nhìn tôi rồi im lặng hồi lâu.

-Anh biết bài này không? – Tử Du cất lời.

-Anh không nghe nhạc Hoa nhiều lắm.

-Pháo hoa chóng tàn của Jay Chou. Nghe có vẻ buồn đúng không? Bài này sáng tác dựa trên điển tích của Trung Quốc. Thời xưa có một tướng quân đem lòng yêu người con gái thành đô. Cả hai cùng thề non hẹn biển, nguyện kết tóc se duyên đến đầu bạc răng long. Ngày ra trận, tướng quân cầm tay người con gái trao lời hẹn ước: “Đợi ta thắng trận trở về, ta nhất định sẽ cưới nàng làm vợ.”. Ngờ đâu cuộc chiến thất bại, tướng quân bị thương, phải lưu lạc đến một ngôi chùa để bảo toàn mạng sống. Mãi nhiều năm về sau, khi chiến tranh qua đi, ông quay lại tìm người con gái năm xưa. Hỏi mọi người xung quanh mới hay rằng, từ ngày ông đi, chiều nào cô gái ấy cũng đứng nơi cổng thành chờ đợi, chờ tới một ngày quân địch tràn sang, thân xác nàng đã bị chiến tranh nghiền nát.

Pháo hoa chóng tàn, sự đời dễ tan.

-Em thích những câu chuyện buồn nhỉ, mà trời cũng tối rồi, ta…

Tôi chưa kịp nói hết câu, em đã ngắt lời.

-Đầu tháng sau em sẽ đi du học, em sẽ đi Mỹ.

Chỉ vì câu nói của em mà cả không gian chết lặng. Tôi hi vọng đó chỉ là trò đùa nhưng hi vọng đó là không có cơ sở. Nét mặt em hoàn toàn nghiêm túc.

-Em đi trong bao lâu? – Tôi hỏi

-5 năm.

-Sao không nói với anh sớm hơn?

-Em không muốn anh phải nghĩ ngợi nhiều.

-Vậy ra chuyến đi Đà Lạt này là lời chia tay của em?

-Không hẳn…

Lúc đó, có hàng ngàn câu hỏi tôi muốn em trả lời nhưng tôi biết rằng với người con gái này, khi đã quyết định việc gì thì chẳng ai có thể ngăn cản. Dù rằng người đó là tôi.

-Anh sẽ chờ đến ngày em về.

-Năm nay anh 23, tuổi trẻ không có nhiều. Anh có chờ được như lời anh nói không?

Tôi không có câu trả lời cho câu hỏi đó. Tôi yêu em từ thuở còn cắp sách đến trường, yêu em hơn yêu chính bản thân mình…nhưng đứng trước thời gian nghiệt ngã, liệu rằng tôi có đợi được không.

-Anh từng hứa sẽ làm ba điều vì em, anh nhớ chứ?

-Tất nhiên. Anh đã làm được thứ nhất, ngắm bình minh cùng em vào sinh nhật 18 của em.

-Điều thứ hai: đêm nay mình cùng ở bên nhau tại nơi này.

Đêm hôm ấy, tại hồ Tuyền Lâm, em nằm tựa vào vai tôi, cả hai cùng kể cho nhau nghe những điều thật thà đã giấu trong tim mình. Có vài con đom đóm bay giữa đêm thâu, mắt lung linh nhỏ xíu thắp sáng màn đêm muôn màu.

-Anh còn nhớ lần đầu mình gặp nhau ở đâu không?

-Nhớ chứ! Ở cây me gần trường, anh không nghĩ là có đứa con gái nào cúp học để trốn đi ăn me như em đâu.

-Hơ, hôm đó anh cũng cúp học đấy thôi. Anh phải nghĩ là “không có đứa con gái nào ngồi ăn me quyến rũ như em đâu”.

-Ừ, nhìn trái me mà chảy nước miếng – Tôi cười.

-Mình đã có thời gian phải xa nhau nhỉ…

-Hồi đó em ở với Dì, hết năm lớp 10 quay về Đà Lạt ở với gia đình. Anh phải chờ em vào đại học mới gặp lại được em. Đã vậy đến khi gặp lại em còn thường xuyên lẩn tránh anh nữa chứ.

-Hehe, ai cũng cần cho mình khoảng không riêng tư mà. Với lại gặp nhiều anh chán em thì sao.

-Mọi chuyện xảy ra cứ như mới hôm qua vậy…

-Anh biết không, nhiều khi trong cuộc sống cũng chẳng có ý vị gì, chỉ là, khi ta tiếp tục sống mỗi ngày, biết đâu lại bắt gặp được điều gì đó thú vị. Giống như anh gặp em ở cây me đó, giống như em tìm thấy anh.

-Em thích có con trai hay con gái?

-Dĩ nhiên là con gái. Em đẹp nên con gái cũng sẽ đẹp. Nếu có con gái, anh muốn đặt tên là gì?

-Song Trà. Song là họ của em, Trà là nhân duyên.

-Anh nghe rõ nhé, đây là điều cuối cùng em muốn anh làm vì em. Trong 5 năm tới, vào ngày 20 hàng tháng, mua 13 hoa hướng dương, 14 hoa thược dược về cắm.

-Yêu cầu kì cục quá vậy, anh còn không biết cắm hoa.

-Kệ em, coi như hành hạ anh một chút khi không có em ở bên. Đã nhớ rõ chưa?!

-Aye Sir! – Tôi chỉ biết cười trừ.

-Sao lúc nãy khi em nói em phải đi xa, anh không khóc?

-Sao phải khóc, chẳng phải mình sẽ gặp lại nhau sao.

-5 năm là khoảng thời gian dài, nếu trong thời gian đó anh có phải lòng cô nào khác thì cứ tiến tới, em không trách anh đâu.

-Thôi đừng lừa anh, em sẽ xé xác anh mất. Anh thừa hiểu em ghen như nào mà.

-Vậy nếu lỡ em yêu người khác?

-Anh vẫn yêu em thôi. Anh yêu em là vì anh yêu em chứ không phải vì em sẽ yêu anh.

-Khờ quá xá khờ! Nhưng em yêu anh cũng vì anh khờ mà, 5 năm sau cũng vào ngày này, nơi này, ta sẽ gặp lại nhau.

Cả hai cùng bật cười. Ước gì thời gian trôi qua thật chậm, cho tôi gần em thêm chút nữa.

Đợi em chìm sâu trong giấc, tôi mới buông tiếng thở dài, rơi nước mắt là điều không thể tránh khỏi.

Sáng hôm sau, tôi trở về một mình, Tử Du ở lại để giải quyết một vài chuyện gia đình. Hẹn gặp lại tôi ở Sài Gòn trước khi lên máy bay. Vậy mà cái hẹn ấy mãi không bao giờ tới. Tử Du lặng lẽ sang Mỹ, không một ai biết được ngoài gia đình cô ấy. Tôi phải gặng hỏi mãi mẹ cô ấy mới nói. Trống rỗng…đổi số điện thoại, khóa facebook, không cách nào để liên lạc, tôi và em đã cách xa nhau nửa vòng Trái Đất. Tia sáng le lói cuối cùng của tình yêu tôi có chăng là lời hẹn 5 năm sau.

Một tháng sau tôi xin nghỉ việc đang làm. Sài Gòn với tôi thật xô bồ, khi tôi bước đi trên mỗi dãy phố nơi đây, dường như con tim tôi chưa bao giờ yên bình. Huống hồ gì khi Tử Du cũng đã không còn ở bên, nhịp đập cuộc sống hối hả làm tôi mệt mỏi. Nói lời tạm biệt Sài Gòn, tôi trở về quê, dùng số tiền dành dụm được mở một quá trà sữa nho nhỏ. Vào ngày 20 tôi đều mua 13 hoa hướng dương, 14 hoa thược dược về cắm trong quán, có lẽ đây cũng là thói quen tốt. Có một dạo tôi mở bài “Pháo hoa chóng tàn” suốt ngày, sau đó nghiện luôn nhạc Jay Chou. Cha mẹ biết chuyện nên cũng không trách, chỉ mong tôi sớm tìm được người khác để yêu. Bạn bè khuyên tôi đừng nên chờ đợi làm gì. Phải, chờ để làm gì?

Để ta chờ mong thế nhân này xoay vần

Để ta chờ mong nàng còn là mây lãng du.

24/12/2017

Hơi lạnh mùa đông phả vào con tim tôi. Sau 5 năm, tôi trở lại Đà Lạt. Trái tim tôi lại rộn nhịp sau những tháng ngày dài tan nát khổ đau, như một hằng tinh phủ đầy những rêu phong. Tôi cảm nhận được Đà Lạt đã thay đổi nhiều, hoặc do bản thân tôi cũng đã thay đổi. Naruto đã kết thúc cách đây 3 năm, bộ phim mà người đời gọi là “siêu phẩm” của Makoto Shinkai cũng đã công chiếu ở Việt Nam hồi đầu năm. Đánh cược cả thanh xuân, ngày hôm nay tôi muốn có câu trả lời cho bản thân rằng 5 năm qua mình có chờ đợi vô nghĩa hay không.

Quảng trường đang xây dựng năm xưa giờ đã là một công trình nghệ thuật xinh đẹp. Quán trà tôi và Tử Du từng ghé vào đã không còn nữa. Duy chỉ có hồ Tuyền Lâm vẫn như cũ, vẫn mênh mông và trống trải như nỗi lòng của tôi. Từ phía xa ai đó đang thổi một khúc “đông phong phá”, từng năm tháng tuổi thơ như hiện về trên mặt hồ. Còn nhớ năm đó chúng ta chỉ là những đứa trẻ, mà giờ văng vẳng tiếng sáo thổi, cùng nỗi nhớ của anh, em nào có nghe được.

Và tôi nhận ra nơi cuối cùng mình phải đến, nhà của Tử Du. Một căn nhà nhỏ, theo kiểu người Hoa, hàng rào là những cây hoa hướng dương. Tôi bấm chuông, người mở cửa là mẹ của Tử Du, thật may là bà vẫn còn nhận ra tôi. Trông bà không có vẻ gì ngạc nhiên cả, như thể đã biết hôm nay tôi sẽ tới. Chưa kịp hỏi về Tử Du, bà đã đưa tôi một chiếc hộp, bảo rằng chỉ cần mở ra tôi sẽ hiểu được tất cả. Một chiếc hộp màu đỏ, được thắt nơ gói ghém cẩn thận. Bên trong là một tấm thiệp cưới và một bức thư.

Tôi cầm tấm thiệp cưới, mở ra cẩn thận đọc từng chữ. Tên cô dâu là Song Tử Du. Tên chú rể là…tên tôi. Mọi thứ trở nên mông lung, khó hiểu cho đến tôi xem vật còn lại. Bức thư với nét chữ em thuộc của em.

Gửi tình yêu của em

Bức thư này em viết ngay khi trở về từ Hồ Tuyền Lâm, nhưng em chưa cho anh đọc ngay đâu. Thời gian của em đã không còn nhiều nữa. Trước khi gặp anh, em nghĩ rằng cuộc sống mình thật vô vị, sức khỏe kém, chẳng có muốn kết thân với ai cả. Từ ngay anh đến, từng sắc màu anh mang lại, cuộc đời em như được cứu vớt. Nhờ anh, em biết mình cười trông xinh như thế nào. Ấy vậy mà, ông trời vẫn không chịu buông tha. Hết năm lớp 10, em phát hiện ra mình bị bệnh Bạch cầu dòng tủy cấp tính, phải quay về Đà Lạt với cha mẹ. Bác sĩ bảo nếu được điều trị có thể sống hơn 5 năm nữa. Cha mẹ muốn em nghỉ học để chuyên tâm điều trị nhưng em không muốn như vậy. Em muốn được tiếp tục đi học, muốn được vào Sài Gòn học đại học, để được gặp lại anh. Đừng trách em không nói sự thật với anh, em chỉ là hiện tại và rồi sẽ thành quá khứ, anh còn cả tương lai phía trước, còn cả chặng đường dài phải bước tiếp. 5 năm, quãng thời gian đủ dài để anh có thể quên đi em, em tin là như vậy.

Thời gian khắt khe thật đấy,vẫn còn nhiều việc em muốn làm. Em muốn cùng anh quay lại cây me năm xưa, muốn xem cảnh Naruto kéo Sasuke về làng, muốn xem phim của Shinkai và còn nhiều nhiều việc khác muốn thực hiện cùng anh. Còn về điều thứ 3 em muốn anh làm, kì cục lắm đúng không? 5 năm ngày 20 13 hoa hướng dương 14 hoa thược dược. Hoa hướng dương là loài hoa em thích nhất. Hoa thược dược còn có tên gọi khác là hoa tương ly, tên đẹp mà nghe buồn quá phải không anh?

5201314 – Em yêu anh suốt đời suốt kiếp. 

Cho em tham lam lần cuối nhé. Điều thứ 4 và cũng là điều cuối cùng, dù sau này anh có làm gì, có trở nên thế nào em vẫn luôn ủng hộ anh, miễn là lòng anh tha thiết. Hãy sống thật hạnh phúc. Cảm ơn anh, người đã mang cho em thứ gọi là chân tình. Cảm ơn anh đã cho em hiểu cảm giác của tình yêu, thứ tình yêu mà em muốn cưới anh làm chồng. Cảm ơn anh, thanh xuân của em. 

p/s: Con đường đắt nhất cuộc đời anh là gì?”

Hóa ra, em đã nói dối anh, hóa ra em không đi Mỹ, hóa ra tất cả chỉ là một vở kịch do em dựng nên. Một vở kịch hoàn hảo, chỉ trừ một chi tiết. Anh nào có thể quên được em, dù cho có là 5 năm hay 10 năm chăng nữa. Naruto của em đã đánh Sasuke của anh cho tơi tả rồi mới trở về làng, kết thúc như vậy theo anh là có hậu. Tình yêu giữa lưng chừng thời gian và khoảng cách của Taki và Mitsuha cũng là một kế thúc có hậu. Vậy mà, chuyện tình mình buồn quá phải không em? Anh không trách em cũng không trách cho số phận. Ngược lại, anh còn phải cảm ơn em vì đã dành cả quảng thời gian ngắn ngủi cuộc đời cho anh. Cảm ơn cả số phận đã đưa đẩy cho anh gặp em ngày hôm đấy. Anh nghĩ rằng 5 năm qua anh chờ đợi không hề hoài phí. Và… anh cũng đã có câu trả lời. Con đường đắt nhất cuộc đời anh là con đường vào trái tim em.

Vì Jay Chou hát Pháo hoa chóng tàn
“Thân nàng phiêu bạt, sự đời dễ tan”
Hay tình ta thật sự đã muộn màng
Để tháng mười hai trôi vào dĩ vãng.

Gió mùa đông vẫn thổi trên quảng trường
Em vẫn là người con gái anh thương
Em rời xa anh, chu du một phương
Nơi em đến, anh gọi là thiên đường.
( December’s Jay Chou)

 

15936497_1978469275508750_5433481982267228410_o

Đà Lạt ngày mùa đông hôm ấy, có một cơn mưa đã rơi, rơi mãi miết cho đến tận bây giờ. Từng hạt mưa rơi rơi ướt đôi mắt ai đang hoen sầu? Là hạt mưa tuôn rơi hay lệ ai rơi chứa chan?

——————————————–

-Chú ơi, con muốn uống trà sữa dâu.

Một cô nhóc khoảng 3 tuổi chạy lon ton vào quán tôi.

-Con có tiền hông? – Tôi trêu.

-Con hông có nhưng mẹ con có. – Cô bé ngờ nghệch đáp.

-Tên con là gì?

-Dạ là Song Trà.

Trái tim tôi lại rộn nhịp sau những tháng ngày dài âm thầm chờ đợi, như một hằng tinh ngập chìm trong nước mắt.

-Tên con đẹp lắm. – Tôi xoa đầu con bé. Tên của con trùng với tên quán của chú đó.

-Thật hả chú, mẹ con cũng nói tên con đẹp. – Con bé cười tít cả mắt.

-Vậy mẹ của con đâu? – Tôi hỏi.

-Mẹ con đang đứng ở ngoài kìa. – Nó đưa tay chỉ ra phía cửa quán.

Một người phụ nữ bước vào, mái tóc nhung huyền dài ngang vai, ánh mắt quen thuộc nhìn tôi và nở một nụ cười.

Nơi duyên phận bén rễ sâu bền chính là chúng ta.

Nơi Song Trà quán nghe tiếng mưa rơi vĩnh hằng.

 

 

Featured

Người con gái ta thương

16836291_1193595717427590_1370163255619437400_o-Cho mình cái hẹn được không?

-Khi nào?

-8h tối,  tại Café Lá Đỏ gần nhà mình.

-Được, nhưng chắc sẽ tới trễ 15 phút.

Một cuộc hẹn được lên lịch chớp nhoáng, và tôi cũng không cần suy nghĩa nửa giây để chấp nhận cuộc hẹn từ Hạ Du. Hai năm trước, cũng vào lúc Sài Gòn giữa mùa mưa ảm đạm, tôi tình cờ gặp Hạ Du. Hai con người xa lạ lang thang trên một con đường, lại may mắn tìm thấy nhau. À không, nói đúng hơn Hạ Du may mắn khi tìm thấy tôi. Tôi có ô, cô ấy không. Cô ấy khóc, tôi có bờ vai. Cô ấy kể chuyện, tôi ngồi lắng nghe.  Câu chuyện chia tay bạn trai sướt mướt chỉ chịu kết thúc khi mưa tạnh dần. Vô tình hay hữu ý, tôi và Hạ Du từ người dưng trở thành người lạ quen thuộc. Một anh chàng trầm tính ít nói kết bạn với cô nàng kì lạ nhưng xinh đẹp.

Nói chuyện nhiều với Hạ Du tôi mới nhận ra cô ấy cũng không đến nỗi kì lạ như tôi tưởng…hoặc ít ra là cũng có nhiều điểm giống tôi. Thích nghe nhạc Trịnh, xem những bộ phim ngôn tình Trung Quốc, thức dậy thật sớm ngắm bình minh, lang thang nơi ngõ vắng mỗi chiều nhìn trời lặng. Cuộc sống tẻ nhạt của tôi bỗng trở nên màu sắc hơn khi có Hạ Du bên cạnh, nếu có thể…mà không, không có thể gì cả, chúng tôi chỉ dừng lại ở tình bạn. Hạ Du đã có bạn trai, dù cứ vài tháng là chia tay, rồi quay lại. Sau mỗi lần chia tay như thế, đôi mắt cô lại nhòe ướt trên vai tôi. Hạ Du bình thường cười đùa vui vẻ pha chút lì lợm với tôi là thế, nhưng đụng đến chuyện tình cảm lại mau nước mắt. Và mỗi lần em ôm tôi khóc, tôi lại sợ, sợ mình lại đánh mất em.

“Cậu là một người bạn tử tế, tử tế hơn gấp trăm lần người yêu mình”. Hạ Du nhận xét về tôi như vậy, mỉm cười cho qua, phải…chỉ là một người bạn mà thôi. Nhưng tôi thương em mất rồi.

Đúng 8h15, tôi đến quán Lá Đỏ. Âm nhạc ở đây vẫn luôn nhẹ nhàng và dễ chịu. Bài “I’m not the only one” của Sam Smith đang vang lên. Cuộc hẹn café hôm nay chắc cũng như bao lần khác. Hạ Du ngồi ở một góc vắng người, ngước nhìn tôi.

“♪ But when you call me baby
I know i’m not the only one…
♫”

-Lại chia tay à?

-Ừ.

-Lần thứ mấy rồi?

-7.

-Đã khóc chưa?

-Rồi.

-Muốn khóc nữa không?

-Không.

Có vẻ như lần này câu chuyện đã khác.

-Mình sẽ không quay lại với anh ta nữa. – Hạ Du nói. Hai năm qua. hết lần này đến lần khác, tình yêu mình dành cho anh ấy đã đi tới giới hạn.

-Cậu chắc chứ? – Câu hỏi của tôi làm cô ấy im lặng trong phút chốc.

“♪ You’ve been so unavailable
Now sadly I know why ♫”

-Cứ ngỡ trên đời chỉ có chữ “tương phùng”, không ngờ còn có them chữ “ly biệt”. Mình yêu anh ấy nhiều lắm, nhưng đã đến lúc giải thoát cho nhau. Hôm nay hãy để mình khóc trên vai cậu một lần nữa thôi. Khóc để nhớ rằng mình từng là cô gái vui vẻ đến nhường nào…

Con gái đúng là chúa nói dối, vừa nói không muốn khóc nữa mà giờ nước mắt cô ấy lại rơi trên vai tôi. Tôi cũng muốn nói rằng tôi yêu cô ấy nhiều lắm, yêu hơn chính bản thân mình. Hay nói đúng hơn là tôi thương em. Chữ “thương” luôn buồn và da diết hơn chữ “yêu”. Đôi mắt tôi cũng nhòe ướt, trái tim thắt lại không thể cất thành lời. Nếu ta gặp nhau từ đầu, chắc sẽ chẳng ai đi qua bể dâu…!

“♪ Your heart is unobtainable
Even though Lord knows you kept mine…♫”

-Này, làm gì cho mình đi. –Hạ Du nở nụ cười sau khi khóc sưng cả mắt.

-Làm gì là làm gì? – Tôi bối rối.

-Làm thơ đi. Chẳng phải cậu hay làm thơ tặng mình sao, tặng mình một bài.nhân dịp về hội FA.

-Giờ thì mình chịu, để về mình gửi qua Facebook nhé?

-Ừ, cũng được. Sắp tới mình sẽ đi chơi xa, có thể lâu lắm mới gặp lại nhau.

Hạ Du đứng lên, giơ 2 ngón tay chào tạm biệt bằng ngôn ngữ kí hiệu. Trên đường về, tôi đi ngang qua nơi lần đầu gặp Hạ Du, nơi tôi tìm rồi lạc mất em…

3h sáng, gửi bài thơ làm tặng em. Tôi nhắm mắt thật sâu và hi vọng. Liệu em có hiểu tấm lòng của tôi?

***********

5h sáng, tôi thức dậy. Sau một ngày dài buồn bã, được thấy ánh sáng ban mai thật tuyệt. Có một tin nhắn từ Facebook. Đó là bài thơ của Vũ đã gửi đến tôi…

“Em bên anh vào một chiều

Một chiều nắng ấm lời yêu dịu dàng

Em xa anh cũng vội vàng

Như làn gió thổi nhẹ nhàng trôi đi

Em làm anh cứ nghĩ suy

Vì sao anh phải tình si một mình?

Anh là thằng ngốc chung tình

Ngày ngày tháng tháng lặng thinh ngóng chờ

Ngóng chờ đến tận bao giờ

Tuổi xuân sao mãi phớt lờ tình ta?”

Tôi mỉm cười. Ngốc ạ! Tôi biết Vũ thích tôi từ lâu rồi. Nhưng làm thơ tình gửi đến tôi như vậy thì đúng là bất ngờ thật đấy. Chẳng giống con người cậu ta chút nào. Mà có lẽ cũng nên làm một vài câu thơ gửi lại cậu ấy.

“Em muốn cùng anh ngược thời gian

Cùng ngắm hoàng hôn buổi chiều tàn

Cùng nhìn trời lên khi rạng sáng

Kể tiếp chuyện tình còn dở dang.”

Người con gái ta thương -13/06/2017

100 ngày hạ (lazy version)

-Cậu phải nghỉ việc ngay lập tức.

Vị bác sĩ đáng kính nhìn tôi quả quyết đưa ra lời phán xét. Ông ấy bảo tôi đang có những dấu hiệu không cân bằng được cảm xúc, hay nói chính xác là căn bệnh Rối loạn lưỡng cực.  Tôi cảm thấy mình hoàn toàn bình thường. Vẫn đều đặn đi làm lúc 8h sáng và về nhà lúc 7h tối.