Pháo hoa chóng tàn

13040925_930346990419132_5583754154356219162_o


19-11-2012

 

-Nè, em có biết con đường nào đắt nhất cuộc đời không?

-Hơ, sao hỏi ngộ vậy? Đường đời hả?!

-Anh cũng chẳng biết, có người đố anh như vậy.

-Chắc là một câu đố mẹo, nghe cũng thú vị đó. Khi nào tìm ra câu trả lời thì nói cho em biết.

Tử Du khẽ đung đưa người theo tiếng nhạc, vuốt vuốt mái tóc nhung huyền dài ngang vai. Không gian yên tĩnh, vài bản nhạc êm dịu, một ít bánh ngọt, như vậy là quá đủ cho cuộc hẹn hò của chúng tôi.

-Ah, anh xem này – Tử Du kéo tôi lại. Makoto Shinkai sắp ra phim mới, tên phim là “The Garden of words”, năm sau công chiếu rồi.

-Hi vọng sẽ không buồn như 5cm/s.

-Nếu được ra rạp xem phim của Shinkai sẽ tuyệt lắm nhỉ. Hình ảnh trong phim còn đẹp hơn cả ngoài đời thực – Cô nàng háo hức.

Em mà ra rạp xem chắc khóc bù lu bù loa lên mất – Tôi cười khẩy. Nhưng đến giờ anh vẫn ám ảnh đoạn kết của 5cm/s đấy.

-Bình thường thôi. Số mệnh không cho hai nhận chính ở bên nhau. Ai sinh ra cũng có cho riêng mình một số mệnh. Đến đôi giày ta mang còn có số mà.

-Chẳng phải số giày con người cũng thay đổi theo thời gian sao. Không nên áp đặt số phận hay định mệnh cho bản thân hay bất kì ai cả.

-Xì, vậy ra đó là nhẫn đạo của anh hả? – Tử Du nhìn tôi nguýt dài một cái.

-Haha, em nhiễm Naruto quá rồi đó. – Cả tôi và Tử Du đều thích đọc Manga, đặc biệt là Naruto.

-Chẳng biết bao giờ mới kết thúc nữa. Nhưng chắc chắn Naruto của em sẽ xử đẹp Sasuke của anh. – Lại tiếp tục nguýt tôi

-Rồi rồi, anh sẽ thua. Rốt cuộc điều em muốn hỏi anh hôm nay là gì?

-Cuối tháng sau là Noel đó, anh có rảnh không? Về quê em chơi!

-Đi Đà Lạt hả?! Chưa biết nữa, cuối năm anh bận nhiều công việc lắm.

-Ráng thu xếp nha, mình chỉ đi có một ngày thôi.

Một đề nghị thật kì lạ, nhưng tôi vẫn chấp nhận. Ai có thể từ chối đi chơi riêng với người yêu chứ?

24-12-2012

7h sáng, chúng tôi đặt chân đến Đà Lạt. Cảm giác đầu tiên là…lạnh không tưởng. Sau nhiều năm sống ở Sài Gòn – nơi chỉ có hai mùa là mùa nóng và mùa nóng hơn, giờ đây giữa thời tiết khoảng 15 độ C, tôi cứ nghĩ mình đang ở Bắc Cực vậy. May mà tôi nghe lời Tử Du mang theo nhiều áo ấm.

Không khí Noel Đà Lạt khác hẳn Sài Gòn, một vẻ đẹp lãng mạn pha chút trầm buồn. Những cây thông được trang trí, hàng cải trắng mọc ven đường, một chút gió, chút sương, chút lạnh tê tái đủ để người ta lưu luyến mãi không rời.

Trung tâm thành phố rực rỡ những sắc hoa, em dẫn tôi đi dạo quanh Hồ Xuân Hương, đến trường cấp 3 em từng học, đi ngang qua quãng trường đang được xây dựng, một nụ hoa khổng lồ sắp được hoành thành giữa trung tâm thành phố. Em nắm lấy tay áo tôi, còn tôi nhét tay vào túi quần, cùng nhau đi đến cuối cùng con đường Trần Phú, ghé vào quán trà nhỏ và nhâm nhi một cốc trà gừng. Chỉ vậy thôi mà mùa đông trở nên ấm áp lạ thường.

Buổi chiều, chúng tôi rời trung tâm thành phố, đón xe đến hồ Tuyền Lâm ngắm hoàng hôn. Không gian ở đây vừa bình yên lại quyến rũ, hệt như một bức tranh phong thủy hữu tình.Tử Du nhìn tôi thật lâu, khẽ cười. Ánh mắt nụ cười đó mãi sau này tôi không bao giờ quên.

-Em muốn hát tặng anh một bài, không có lần sau đâu, anh hãy nhớ kĩ giây phút này.

Tử Du nhắm mắt lại, giọng hát em cất lên. Một bài hát nhạc hoa, tôi không hiểu lời nhưng giai điệu có vẻ buồn. Khúc nhạc hòa cùng nắng chiều dịu dàng, để mình gần lại mãi. Hát xong, em lại nhìn tôi rồi im lặng hồi lâu.

-Anh biết bài này không? – Tử Du cất lời.

-Anh không nghe nhạc Hoa nhiều lắm.

-Pháo hoa chóng tàn của Jay Chou. Nghe có vẻ buồn đúng không? Bài này sáng tác dựa trên điển tích của Trung Quốc. Thời xưa có một tướng quân đem lòng yêu người con gái thành đô. Cả hai cùng thề non hẹn biển, nguyện kết tóc se duyên đến đầu bạc răng long. Ngày ra trận, tướng quân cầm tay người con gái trao lời hẹn ước: “Đợi ta thắng trận trở về, ta nhất định sẽ cưới nàng làm vợ.”. Ngờ đâu cuộc chiến thất bại, tướng quân bị thương, phải lưu lạc đến một ngôi chùa để bảo toàn mạng sống. Mãi nhiều năm về sau, khi chiến tranh qua đi, ông quay lại tìm người con gái năm xưa. Hỏi mọi người xung quanh mới hay rằng, từ ngày ông đi, chiều nào cô gái ấy cũng đứng nơi cổng thành chờ đợi, chờ tới một ngày quân địch tràn sang, thân xác nàng đã bị chiến tranh nghiền nát.

Pháo hoa chóng tàn, sự đời dễ tan.

-Em thích những câu chuyện buồn nhỉ, mà trời cũng tối rồi, ta…

Tôi chưa kịp nói hết câu, em đã ngắt lời.

-Đầu tháng sau em sẽ đi du học, em sẽ đi Mỹ.

Chỉ vì câu nói của em mà cả không gian chết lặng. Tôi hi vọng đó chỉ là trò đùa nhưng hi vọng đó là không có cơ sở. Nét mặt em hoàn toàn nghiêm túc.

-Em đi trong bao lâu? – Tôi hỏi

-5 năm.

-Sao không nói với anh sớm hơn?

-Em không muốn anh phải nghĩ ngợi nhiều.

-Vậy ra chuyến đi Đà Lạt này là lời chia tay của em?

-Không hẳn…

Lúc đó, có hàng ngàn câu hỏi tôi muốn em trả lời nhưng tôi biết rằng với người con gái này, khi đã quyết định việc gì thì chẳng ai có thể ngăn cản. Dù rằng người đó là tôi.

-Anh sẽ chờ đến ngày em về.

-Năm nay anh 23, tuổi trẻ không có nhiều. Anh có chờ được như lời anh nói không?

Tôi không có câu trả lời cho câu hỏi đó. Tôi yêu em từ thuở còn cắp sách đến trường, yêu em hơn yêu chính bản thân mình…nhưng đứng trước thời gian nghiệt ngã, liệu rằng tôi có đợi được không.

-Anh từng hứa sẽ làm ba điều vì em, anh nhớ chứ?

-Tất nhiên. Anh đã làm được thứ nhất, ngắm bình minh cùng em vào sinh nhật 18 của em.

-Điều thứ hai: đêm nay mình cùng ở bên nhau tại nơi này.

Đêm hôm ấy, tại hồ Tuyền Lâm, em nằm tựa vào vai tôi, cả hai cùng kể cho nhau nghe những điều thật thà đã giấu trong tim mình. Có vài con đom đóm bay giữa đêm thâu, mắt lung linh nhỏ xíu thắp sáng màn đêm muôn màu.

-Anh còn nhớ lần đầu mình gặp nhau ở đâu không?

-Nhớ chứ! Ở cây me gần trường, anh không nghĩ là có đứa con gái nào cúp học để trốn đi ăn me như em đâu.

-Hơ, hôm đó anh cũng cúp học đấy thôi. Anh phải nghĩ là “không có đứa con gái nào ngồi ăn me quyến rũ như em đâu”.

-Ừ, nhìn trái me mà chảy nước miếng – Tôi cười.

-Mình đã có thời gian phải xa nhau nhỉ…

-Hồi đó em ở với Dì, hết năm lớp 10 quay về Đà Lạt ở với gia đình. Anh phải chờ em vào đại học mới gặp lại được em. Đã vậy đến khi gặp lại em còn thường xuyên lẩn tránh anh nữa chứ.

-Hehe, ai cũng cần cho mình khoảng không riêng tư mà. Với lại gặp nhiều anh chán em thì sao.

-Mọi chuyện xảy ra cứ như mới hôm qua vậy…

-Anh biết không, nhiều khi trong cuộc sống cũng chẳng có ý vị gì, chỉ là, khi ta tiếp tục sống mỗi ngày, biết đâu lại bắt gặp được điều gì đó thú vị. Giống như anh gặp em ở cây me đó, giống như em tìm thấy anh.

-Em thích có con trai hay con gái?

-Dĩ nhiên là con gái. Em đẹp nên con gái cũng sẽ đẹp. Nếu có con gái, anh muốn đặt tên là gì?

-Song Trà. Song là họ của em, Trà là nhân duyên.

-Anh nghe rõ nhé, đây là điều cuối cùng em muốn anh làm vì em. Trong 5 năm tới, vào ngày 20 hàng tháng, mua 13 hoa hướng dương, 14 hoa thược dược về cắm.

-Yêu cầu kì cục quá vậy, anh còn không biết cắm hoa.

-Kệ em, coi như hành hạ anh một chút khi không có em ở bên. Đã nhớ rõ chưa?!

-Aye Sir! – Tôi chỉ biết cười trừ.

-Sao lúc nãy khi em nói em phải đi xa, anh không khóc?

-Sao phải khóc, chẳng phải mình sẽ gặp lại nhau sao.

-5 năm là khoảng thời gian dài, nếu trong thời gian đó anh có phải lòng cô nào khác thì cứ tiến tới, em không trách anh đâu.

-Thôi đừng lừa anh, em sẽ xé xác anh mất. Anh thừa hiểu em ghen như nào mà.

-Vậy nếu lỡ em yêu người khác?

-Anh vẫn yêu em thôi. Anh yêu em là vì anh yêu em chứ không phải vì em sẽ yêu anh.

-Khờ quá xá khờ! Nhưng em yêu anh cũng vì anh khờ mà, 5 năm sau cũng vào ngày này, nơi này, ta sẽ gặp lại nhau.

Cả hai cùng bật cười. Ước gì thời gian trôi qua thật chậm, cho tôi gần em thêm chút nữa.

Đợi em chìm sâu trong giấc, tôi mới buông tiếng thở dài, rơi nước mắt là điều không thể tránh khỏi.

Sáng hôm sau, tôi trở về một mình, Tử Du ở lại để giải quyết một vài chuyện gia đình. Hẹn gặp lại tôi ở Sài Gòn trước khi lên máy bay. Vậy mà cái hẹn ấy mãi không bao giờ tới. Tử Du lặng lẽ sang Mỹ, không một ai biết được ngoài gia đình cô ấy. Tôi phải gặng hỏi mãi mẹ cô ấy mới nói. Trống rỗng…đổi số điện thoại, khóa facebook, không cách nào để liên lạc, tôi và em đã cách xa nhau nửa vòng Trái Đất. Tia sáng le lói cuối cùng của tình yêu tôi có chăng là lời hẹn 5 năm sau.

Một tháng sau tôi xin nghỉ việc đang làm. Sài Gòn với tôi thật xô bồ, khi tôi bước đi trên mỗi dãy phố nơi đây, dường như con tim tôi chưa bao giờ yên bình. Huống hồ gì khi Tử Du cũng đã không còn ở bên, nhịp đập cuộc sống hối hả làm tôi mệt mỏi. Nói lời tạm biệt Sài Gòn, tôi trở về quê, dùng số tiền dành dụm được mở một quá trà sữa nho nhỏ. Vào ngày 20 tôi đều mua 13 hoa hướng dương, 14 hoa thược dược về cắm trong quán, có lẽ đây cũng là thói quen tốt. Có một dạo tôi mở bài “Pháo hoa chóng tàn” suốt ngày, sau đó nghiện luôn nhạc Jay Chou. Cha mẹ biết chuyện nên cũng không trách, chỉ mong tôi sớm tìm được người khác để yêu. Bạn bè khuyên tôi đừng nên chờ đợi làm gì. Phải, chờ để làm gì?

Để ta chờ mong thế nhân này xoay vần

Để ta chờ mong nàng còn là mây lãng du.

24/12/2017

Hơi lạnh mùa đông phả vào con tim tôi. Sau 5 năm, tôi trở lại Đà Lạt. Trái tim tôi lại rộn nhịp sau những tháng ngày dài tan nát khổ đau, như một hằng tinh phủ đầy những rêu phong. Tôi cảm nhận được Đà Lạt đã thay đổi nhiều, hoặc do bản thân tôi cũng đã thay đổi. Naruto đã kết thúc cách đây 3 năm, bộ phim mà người đời gọi là “siêu phẩm” của Makoto Shinkai cũng đã công chiếu ở Việt Nam hồi đầu năm. Đánh cược cả thanh xuân, ngày hôm nay tôi muốn có câu trả lời cho bản thân rằng 5 năm qua mình có chờ đợi vô nghĩa hay không.

Quảng trường đang xây dựng năm xưa giờ đã là một công trình nghệ thuật xinh đẹp. Quán trà tôi và Tử Du từng ghé vào đã không còn nữa. Duy chỉ có hồ Tuyền Lâm vẫn như cũ, vẫn mênh mông và trống trải như nỗi lòng của tôi. Từ phía xa ai đó đang thổi một khúc “đông phong phá”, từng năm tháng tuổi thơ như hiện về trên mặt hồ. Còn nhớ năm đó chúng ta chỉ là những đứa trẻ, mà giờ văng vẳng tiếng sáo thổi, cùng nỗi nhớ của anh, em nào có nghe được.

Và tôi nhận ra nơi cuối cùng mình phải đến, nhà của Tử Du. Một căn nhà nhỏ, theo kiểu người Hoa, hàng rào là những cây hoa hướng dương. Tôi bấm chuông, người mở cửa là mẹ của Tử Du, thật may là bà vẫn còn nhận ra tôi. Trông bà không có vẻ gì ngạc nhiên cả, như thể đã biết hôm nay tôi sẽ tới. Chưa kịp hỏi về Tử Du, bà đã đưa tôi một chiếc hộp, bảo rằng chỉ cần mở ra tôi sẽ hiểu được tất cả. Một chiếc hộp màu đỏ, được thắt nơ gói ghém cẩn thận. Bên trong là một tấm thiệp cưới và một bức thư.

Tôi cầm tấm thiệp cưới, mở ra cẩn thận đọc từng chữ. Tên cô dâu là Song Tử Du. Tên chú rể là…tên tôi. Mọi thứ trở nên mông lung, khó hiểu cho đến tôi xem vật còn lại. Bức thư với nét chữ em thuộc của em.

Gửi tình yêu của em

Bức thư này em viết ngay khi trở về từ Hồ Tuyền Lâm, nhưng em chưa cho anh đọc ngay đâu. Thời gian của em đã không còn nhiều nữa. Trước khi gặp anh, em nghĩ rằng cuộc sống mình thật vô vị, sức khỏe kém, chẳng có muốn kết thân với ai cả. Từ ngay anh đến, từng sắc màu anh mang lại, cuộc đời em như được cứu vớt. Nhờ anh, em biết mình cười trông xinh như thế nào. Ấy vậy mà, ông trời vẫn không chịu buông tha. Hết năm lớp 10, em phát hiện ra mình bị bệnh Bạch cầu dòng tủy cấp tính, phải quay về Đà Lạt với cha mẹ. Bác sĩ bảo nếu được điều trị có thể sống hơn 5 năm nữa. Cha mẹ muốn em nghỉ học để chuyên tâm điều trị nhưng em không muốn như vậy. Em muốn được tiếp tục đi học, muốn được vào Sài Gòn học đại học, để được gặp lại anh. Đừng trách em không nói sự thật với anh, em chỉ là hiện tại và rồi sẽ thành quá khứ, anh còn cả tương lai phía trước, còn cả chặng đường dài phải bước tiếp. 5 năm, quãng thời gian đủ dài để anh có thể quên đi em, em tin là như vậy.

Thời gian khắt khe thật đấy,vẫn còn nhiều việc em muốn làm. Em muốn cùng anh quay lại cây me năm xưa, muốn xem cảnh Naruto kéo Sasuke về làng, muốn xem phim của Shinkai và còn nhiều nhiều việc khác muốn thực hiện cùng anh. Còn về điều thứ 3 em muốn anh làm, kì cục lắm đúng không? 5 năm ngày 20 13 hoa hướng dương 14 hoa thược dược. Hoa hướng dương là loài hoa em thích nhất. Hoa thược dược còn có tên gọi khác là hoa tương ly, tên đẹp mà nghe buồn quá phải không anh?

5201314 – Em yêu anh suốt đời suốt kiếp. 

Cho em tham lam lần cuối nhé. Điều thứ 4 và cũng là điều cuối cùng, dù sau này anh có làm gì, có trở nên thế nào em vẫn luôn ủng hộ anh, miễn là lòng anh tha thiết. Hãy sống thật hạnh phúc. Cảm ơn anh, người đã mang cho em thứ gọi là chân tình. Cảm ơn anh đã cho em hiểu cảm giác của tình yêu, thứ tình yêu mà em muốn cưới anh làm chồng. Cảm ơn anh, thanh xuân của em. 

p/s: Con đường đắt nhất cuộc đời anh là gì?”

Hóa ra, em đã nói dối anh, hóa ra em không đi Mỹ, hóa ra tất cả chỉ là một vở kịch do em dựng nên. Một vở kịch hoàn hảo, chỉ trừ một chi tiết. Anh nào có thể quên được em, dù cho có là 5 năm hay 10 năm chăng nữa. Naruto của em đã đánh Sasuke của anh cho tơi tả rồi mới trở về làng, kết thúc như vậy theo anh là có hậu. Tình yêu giữa lưng chừng thời gian và khoảng cách của Taki và Mitsuha cũng là một kế thúc có hậu. Vậy mà, chuyện tình mình buồn quá phải không em? Anh không trách em cũng không trách cho số phận. Ngược lại, anh còn phải cảm ơn em vì đã dành cả quảng thời gian ngắn ngủi cuộc đời cho anh. Cảm ơn cả số phận đã đưa đẩy cho anh gặp em ngày hôm đấy. Anh nghĩ rằng 5 năm qua anh chờ đợi không hề hoài phí. Và… anh cũng đã có câu trả lời. Con đường đắt nhất cuộc đời anh là con đường vào trái tim em.

Vì Jay Chou hát Pháo hoa chóng tàn
“Thân nàng phiêu bạt, sự đời dễ tan”
Hay tình ta thật sự đã muộn màng
Để tháng mười hai trôi vào dĩ vãng.

Gió mùa đông vẫn thổi trên quảng trường
Em vẫn là người con gái anh thương
Em rời xa anh, chu du một phương
Nơi em đến, anh gọi là thiên đường.
( December’s Jay Chou)

 

15936497_1978469275508750_5433481982267228410_o

Đà Lạt ngày mùa đông hôm ấy, có một cơn mưa đã rơi, rơi mãi miết cho đến tận bây giờ. Từng hạt mưa rơi rơi ướt đôi mắt ai đang hoen sầu? Là hạt mưa tuôn rơi hay lệ ai rơi chứa chan?

——————————————–

-Chú ơi, con muốn uống trà sữa dâu.

Một cô nhóc khoảng 3 tuổi chạy lon ton vào quán tôi.

-Con có tiền hông? – Tôi trêu.

-Con hông có nhưng mẹ con có. – Cô bé ngờ nghệch đáp.

-Tên con là gì?

-Dạ là Song Trà.

Trái tim tôi lại rộn nhịp sau những tháng ngày dài âm thầm chờ đợi, như một hằng tinh ngập chìm trong nước mắt.

-Tên con đẹp lắm. – Tôi xoa đầu con bé. Tên của con trùng với tên quán của chú đó.

-Thật hả chú, mẹ con cũng nói tên con đẹp. – Con bé cười tít cả mắt.

-Vậy mẹ của con đâu? – Tôi hỏi.

-Mẹ con đang đứng ở ngoài kìa. – Nó đưa tay chỉ ra phía cửa quán.

Một người phụ nữ bước vào, mái tóc nhung huyền dài ngang vai, ánh mắt quen thuộc nhìn tôi và nở một nụ cười.

Nơi duyên phận bén rễ sâu bền chính là chúng ta.

Nơi Song Trà quán nghe tiếng mưa rơi vĩnh hằng.

 -Hết-

 

Advertisements

One thought on “Pháo hoa chóng tàn”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s